"Bởi vì lòng dân hướng về ngươi đấy..." Phương Tri Ý giải thích, "Vốn dĩ thiên hạ đã trải qua chiến hỏa, tiếp đó lại đến hai tên tặc tử Quách, Hoàng mượn danh thiên tử mưu đồ bá nghiệp, các thế gia thì bóc lột bách tính hết tầng này đến lớp khác. Đúng lúc này ngươi xuất hiện, đích thân đồng cam cộng khổ cùng bách tính, trừng trị thế gia, chém đầu ác lại, giảm miễn thuế má... Bách tính có thể ngu muội, nhưng không hề ngốc, ai đối xử tốt với họ, họ tự khắc nhận ra."
"Nhưng những thế gia và quân đội kia..."
"Bọn chúng lại càng không ngốc. Đến nước này, ai là chính thống đã không còn quan trọng, cốt yếu là chúng cảm thấy đặt cược vào ngươi sẽ tốt hơn nhiều so với Quách Tư Duy. Dẫu sao, sự tàn bạo của Quách Tư Duy đối với Hoàng gia, bọn chúng đều đã tận mắt chứng kiến."
"Đám người này cũng đáng chém!" Triệu Võ trầm giọng nói.
Phương Tri Ý lắc đầu: "Trong đầu ngươi chỉ biết chém giết. Giết sạch thế gia trong thiên hạ rồi, chẳng lẽ không có thế gia mới ra đời sao? Bách tính mà ngươi cứu giúp hôm nay, qua vài đời nữa liệu có trở thành thế gia mới hay không?"
