Không chỉ riêng hắn, ngay cả trong mắt Hạc Linh cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc khó mà che giấu.
An Ninh còn nhỏ, nàng đương nhiên không thể để nó giống như hai đầu tiểu Thụy thú mà Trần Tầm nuôi thả kia, cứ khoanh một mảnh đất rồi mặc kệ chúng tự sinh tự diệt.
Sang năm thứ hai, Hạc Linh đã mang An Ninh theo bên mình, dùng thân che chở, giúp nó không bị khí tức của Thần Sơn đại lục áp chế nhục thân. Nàng đi đến đâu, nó liền như cái đuôi nhỏ bám theo đến đó.
Trên đại địa mênh mông.
"Đại ca, tiểu An Ninh..." Ánh mắt Hạc Linh lóe lên vẻ chấn động, nàng nhìn tiểu tượng trắng đang chạy nhảy xoay tròn cách đó không xa, "Nó vậy mà lại có thể nuốt Thiên Cơ thạch?"
