"Đại ca."
Hạc Linh phụng phịu, nũng nịu nói: "Ngọc Trúc sơn mạch được khí tức Hồng Mông Hộ Sơn Hà che chở, nhưng thiên địa bên ngoài này thì không có đâu."
Trần Tuân chẳng hề bận tâm, lớn tiếng quát: "Lũ tiểu tử các ngươi, đến một vùng trời đất mới mà không có lấy một người đi dò xét trước, cứ thế mạo muội xuất sơn sao? Ha ha, đáng đời!"
"Mò... ò..."
Đại Hắc Ngưu ánh mắt đầy vẻ trào phúng, ngửa cổ rống dài một tiếng, ý bảo: Đáng đời!
