Giữa trưa, vầng thái dương treo cao trên bầu trời trong vắt, không một gợn mây che khuất.
Ánh nắng rực rỡ rọi xuống tòa Nguyên Bảo đại hạ dát vàng toàn thân, phản chiếu ánh kim chói lọi, ngay cả không khí xung quanh dường như cũng nhuộm một tầng vàng ấm, khiến thỏi vàng khổng lồ này càng thêm huy hoàng lấp lánh.
Tại phòng tiếp khách ở tổng bộ Trăn Phú thương hội, nhóm người Bạch Dã vẫn đang chờ Cao Sơn Hà tỉnh lại.
Nếu đổi lại là trước kia, e rằng hắn đã sớm đạp cửa xông vào, lôi người từ trên giường dậy rồi.
Nhưng hiện tại hắn không thể làm vậy. Cơ thể Cao Sơn Hà suy kiệt quá nghiêm trọng, nếu mạo hiểm quấy rầy, sợ rằng lão sẽ bỏ mạng ngay tại chỗ.
