Triệu Thăng nghe vậy thì sững sờ, rồi lắc đầu thở dài: “Đáng tiếc thật!”
Tiền Thiên Băng nhất thời hiểu lầm, thấy thế liền khuyên giải: “Làm người quan trọng nhất là phải tự biết mình. Triệu đạo hữu còn quá trẻ, đừng cho rằng mở miệng nhận thua là mất mặt. Nào biết thể diện chẳng quan trọng, thắng thua cũng vô vi, nhưng tính mạng thì chỉ có một.”
“Không không không! Tiền sư huynh, ngươi đừng hiểu lầm! Ta không phải muốn nhận thua, mà là tiếc cho một thiên kiêu Ngự Thú tông như ngươi, nay lại sắp phải bại dưới tay kẻ vô danh tiểu tốt này. Sau này nếu gia tộc trưởng bối trách tội, nói ta làm mất mặt Ngự Thú tông, ta cũng khó xử lắm a!” Triệu Thăng gãi gãi sau gáy, vẻ mặt tỏ ra vô cùng khó xử.
“Hừ, chớ có sướng mồm! Vốn dĩ nể tình cùng xuất thân Nam Cương, ta còn có ý giữ cho ngươi chút mặt mũi. Nay xem ra, đúng là không thể làm người tốt!”Tiền Thiên Băng thấy đối phương “ngoan cố không đổi”, sắc mặt lập tức lạnh như băng sương. Cực Quang Băng Kính trên tay hắn đột nhiên bắn ra hàng vạn tia sáng rực rỡ tựa cầu vồng.
Những luồng sáng này hòa quyện và khúc xạ cùng “cực quang” trong Băng vực, trong chớp mắt biến màn sương băng trở nên lộng lẫy huy hoàng, muôn màu nghìn sắc. Thế nhưng, ẩn sau vẻ đẹp đó lại là sát ý lạnh lẽo thấu xương.
