"Hay lắm! Có qua mà không có lại thì thất lễ quá. Ngươi cũng đỡ ta một chiêu đi!"
Triệu Thăng chậm rãi giương Phương Thiên Họa Kích lên, nở nụ cười lạnh lẽo nhìn Lệ Phi Huyền ở đối diện.
Vừa rồi hắn suýt chút nữa đã lật thuyền trong mương, không ngờ lại bị một kẻ tiểu nhân ám toán, uổng công hắn còn có ấn tượng khá tốt về kẻ này.
"Không không không! Triệu đạo hữu hãy khoan, ta nhận thua, ta nhận thua!"
Nghe vậy, mồ hôi lạnh của Lệ Phi Huyền lập tức tuôn ra như suối, hắn vội vàng thu hồi trường đao, chắp tay nhận thua.
