Từ mái ngói ngọc sáng bóng như mới, những bức bích họa phù điêu tinh xảo rực rỡ, cho đến từng viên gạch hòn đá có thể thấy khắp nơi, tất cả đều đủ để hình dung cung điện nơi đây năm xưa tráng lệ và hoa mỹ đến nhường nào.
Triệu Thăng quan sát quần thể cung điện hoang phế phía trước vài lượt, thu liễm ý chí ba động của bản thân, cẩn thận lướt vào trong, đồng thời tỏa bản nguyên linh thức ra thăm dò động tĩnh xung quanh.
Đi sâu vào trong được một lát, Triệu Thăng khẽ nhướng mày, cơ thể nhẹ nhàng ngả vào một bức tường đổ nát. Ngay sau đó, thân hình hắn đột ngột hòa vào trong tường, biến mất không còn tăm tích.
Bịch! Bịch!
Hai hơi thở sau, một loạt tiếng bước chân trầm đục vọng tới từ góc tường. Chỉ thấy trong hành lang hoang phế cách đó không xa, một cỗ Khôi lỗi màu trắng cao mấy trượng bất ngờ rẽ ra. Khôi lỗi chậm rãi tiến về phía trước, tựa như đang tuần tra.
