Ba ngày sau, quái vật đầu heo biến mất không dấu vết. Tại chỗ xuất hiện một thanh niên trần truồng, vóc dáng hoàn mỹ.
Người này đeo Khuê Ngưu bảo cụ trên mặt, lồng ngực khẽ phập phồng, rõ ràng là một người sống.
Chợt, đôi mắt đen nhánh bỗng mở bừng. Triệu Thăng bật dậy khỏi mặt đất, há miệng phun ra một luồng khí dài. Luồng khí ấy lập tức hóa thành cột băng rơi xuống đất, thoáng chốc vỡ tan thành vô số băng tinh.
“Hô… Đại mộng ai người tỉnh trước, bình sinh ta tự biết! Giấc mộng này… quả thật quá dài!” Triệu Thăng lẩm bẩm, trong ánh mắt thoáng mang vẻ bùi ngùi.
Giờ khắc này, chỉ mình hắn biết nhục thân và nguyên thần pháp thể này đã bị bảo cụ dị hóa. Từ nay về sau, hắn e rằng không còn thoát khỏi ma chưởng của Vạn Hình tiên quân được nữa.
