TRUYỆN FULL

[Dịch] Ác Mộng Lúc Nửa Đêm

Chương 99: "Đêm dài có vực" – Một xác hai mạng

Người phụ nữ trung niên lúc rời đi vẫn còn chút do dự, nhưng rất nhanh đã đi xa.

Bà ấy không phải người chơi, dĩ nhiên không biết đến sự tồn tại của Cơn ác mộng. Rõ ràng bà ta chỉ tưởng rằng con Lệ quỷ tái xuất hiện này có liên quan đến việc khu nội trú mở cửa trở lại mà thôi.

Thế nhưng trên thực tế, có lẽ tất cả những điều này chỉ là sự sắp đặt của chính Cơn ác mộng.

Nhìn bóng lưng người phụ nữ khuất dần, Vương Lộ lẩm bẩm:

"Tôi thấy thai phụ đã chết kia, tức là Tiểu Lưu ấy, chắc chắn có liên hệ nhất định với hai con quỷ này. Có khi không chỉ đơn giản là Tiểu Lưu từng quen biết nó đâu."

"Sao lại nói thế?" Lý Thác hỏi.

"Vì bà ấy vừa bảo, những người nằm viện đều chết bệnh, chỉ có Tiểu Lưu là khác." Vương Ngạn xen vào giải thích, "Đã là 'chết bệnh' thì phần lớn không liên quan gì đến quy tắc giết người của Lệ quỷ. Tôi đoán... chẳng qua đám bệnh nhân đó bị dọa sợ quá mức khiến bệnh tình trở nặng, hoặc đơn thuần là sự tồn tại của Lệ quỷ ảnh hưởng đến họ thôi."

"Nhưng tại sao lại như vậy?" Nhìn Vương Ngạn đang cắm cúi lùa cơm, Lý Thác ngẩn ra một chút rồi chợt ngộ ra, "Là vì nó không muốn lộ quy tắc...?"

"Có khả năng đấy." Vương Ngạn nuốt miếng cơm, gật đầu, "Nhưng đến hôm nay lại xảy ra ngoại lệ. Tiểu Lưu bị chính con mình xé bụng mà chết, đây rõ ràng là tác phẩm của Lệ quỷ. Thế nên... Tiểu Lưu hẳn phải có mối liên hệ rất lớn với hai con quỷ một lớn một bé này."

Lý Thác trầm ngâm suy đoán: "Vậy không chừng... Tiểu Lưu chính là thủ phạm hại chết chúng. Nhưng vấn đề là, một y tá thì có lý do gì để giết người? Với lại... rốt cuộc chúng chết như thế nào?"

Bây giờ, đây có lẽ là những vấn đề cốt lõi nhất. Thông thường, chỉ khi biết nguyên nhân sinh ra Lệ quỷ mới có thể suy ngược ra quy tắc của chúng.

Nhưng giờ đây, đa số người trong bệnh viện đã đi hết, nhân chứng duy nhất năm xưa cũng vừa bị quỷ giết hôm nay. Có lẽ chỉ còn cách tìm hồ sơ hoặc bệnh án cũ mới mong hiểu được chân tướng sự việc.

Tuy nhiên đúng lúc này, cả ba dường như cùng chợt nhận ra điều gì đó. Họ từ từ ngẩng đầu lên, nhìn nhau bằng ánh mắt kỳ quặc.

"Mẹ kiếp! Sao giờ mới nghĩ ra nhỉ... người nhà của Tiểu Lưu! Biết đâu họ biết chuyện gì đã xảy ra năm đó."

Lý Thác tự vỗ bốp vào mặt mình. Hắn đang định làm gì đó thì thấy Vương Lộ bên cạnh đã cầm điện thoại lên.

"Tôi phát hiện, từ lúc cậu đi một chuyến vào phòng xác về, con người cậu có vẻ cởi mở hơn hẳn lúc đầu đấy."

Vương Lộ buông một câu nhạt thếch rồi gõ chữ trên điện thoại.

Lúc này rõ ràng cô muốn nhắn tin cho ba người kia, không chỉ để chia sẻ thông tin mà quan trọng hơn là bảo họ thử tìm người nhà Tiểu Lưu xem sao.

Dù không hy vọng lắm, nhưng đây cũng là một manh mối để qua màn.

"Suýt chết rồi, không cởi mở sao được? À đúng rồi, chúng ta tìm cách lục lại hồ sơ của Tiểu Lưu đi, biết đâu có địa chỉ nhà cô ấy." Lý Thác đáp, rồi chợt nhớ ra, "Còn nữa, lúc ở trong phòng cấp cứu, rốt cuộc cậu đã nhìn thấy cái gì?""Là xác của hai nhân viên y tế, nhưng chỉ có phần thân, mất đầu rồi." Vương Lộ vừa gõ điện thoại vừa trả lời.

"Cái gì...?" Lần này, cả Vương Ngạn lẫn Lý Thác đều sửng sốt.

Dù sao thì cái xác thai phụ họ nhìn thấy lúc trước vẫn còn nguyên đầu mà.

"Thế đầu họ đâu?" Lý Thác gặng hỏi.

Vương Lộ ngẩng đầu lên:

"Bụng họ bị thứ gì đó mổ phanh ra, vết rạch to lắm, còn nội tạng thì biến mất tăm..."

Nghe đến đây, hai người kia đều lờ mờ đoán được cô sắp nói gì. Quả nhiên, Vương Lộ tiếp tục:

"Thứ thế chỗ cho đống nội tạng đó... chính là đầu của họ. Cái đầu nằm gọn lỏn trong bụng, cứ như thể nó mọc ra từ đó ngay từ đầu vậy."

Nghe xong, Vương Ngạn và Lý Thác dường như đã giải tỏa được thắc mắc trong lòng. Đâu phải ai cũng mang thai, nên lúc thấy cái xác kia, họ cứ băn khoăn mãi về quy luật giết người của Lệ quỷ.

Nhưng giờ thì rõ rồi—

Bụng bị mổ ra không nhất thiết phải chứa em bé, mà có thể là... một người khác.

Vương Lộ lắc đầu:

"Lúc nãy tôi không chạy đi tìm hai người ngay là vì mải xem xét mấy cái xác đó. Ai ngờ vừa quay ra thì nghe tiếng mở cửa, rồi thấy hai người bước ra."

"Vậy là họ chết thật rồi..." Lý Thác cau mày, nhìn bát cơm trước mặt mà thấy lợm giọng. "Nhưng tại sao chứ...? Chẳng lẽ sau khi giết người đầu tiên, con quỷ đó đã được giải phong ấn... chỉ cần ai phạm quy tắc là sẽ bị giết ngay lập tức?"

Hắn thấy chỉ có cách giải thích đó là hợp lý, nếu không Lệ quỷ việc gì phải giết hai người chẳng liên quan. Làm thế chẳng khác nào dâng manh mối tận tay cho người chơi.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên:

"Thực ra còn một khả năng nữa. Có thể vì chúng ta sắp phá giải được một quy tắc, nên Lệ quỷ mới bắt đầu giết người không kiêng nể gì như vậy."

Lý Thác quay sang nhìn Vương Ngạn, ngay cả Vương Lộ đang nhắn tin cũng ngẩng lên.

Không khí chìm vào im lặng, Vương Ngạn đặt bát đũa xuống, nói:

"Hai người có nghĩ đến việc... ngay từ đầu chúng ta đã đi sai hướng không?" Hắn khựng lại một chút rồi nhìn Vương Lộ: "Trong tin nhắn cô có nói vệt máu bắt nguồn từ một nhà vệ sinh, vậy chỗ đó có gì đặc biệt không?"

Vương Lộ ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Tôi chẳng thấy gì lạ cả, chỉ là một cái nhà vệ sinh bình thường ở phía Tây tầng một thôi."

Vương Ngạn gật đầu: "Tôi từng nghĩ liệu nhà vệ sinh có liên quan gì đến quy tắc không, chẳng hạn như gương, không gian kín, hay là việc phải ở một mình... Nhưng sau đó tôi lại nghĩ..." Hắn liếc nhìn Lý Thác, "Lúc mới vào game, chúng ta cũng ở trong nhà vệ sinh. Nếu Tiểu Lưu chết vì lý do đó, tại sao chúng ta lại bình an vô sự?"

Lý Thác sững người. Hắn nhớ ra lúc đó Vương Ngạn cũng đã soi gương, nhưng rồi lại thấy có gì đó sai sai.

"Chẳng phải cậu bảo... còn có khả năng là do đi lẻ sao?"Hắn đang nói dở thì chợt nhíu mày, tự bác bỏ: "Không đúng... Hai nhân viên y tế đã chết kia cũng đi hai người, nên không thể đơn giản là do đi lẻ được."

"Thế nên... tôi mới nghĩ đến một khả năng. Tại sao đối tượng bị ma quỷ nhắm vào nhất định phải là người phụ nữ mang thai?" Vương Ngạn ngẩng đầu, ánh mắt trĩu nặng sự kìm nén. "Tại sao... không thể là đứa bé chưa kịp chào đời kia?"

"Mẹ kiếp...!"

Lời còn chưa dứt, một luồng hơi lạnh đã chạy dọc sống lưng Lý Thác, hắn trợn trừng mắt:

"Ý anh là... thứ phạm quy tắc là đứa bé đó sao!"

Khoảng không xung quanh như ngưng đọng lại.

Đột nhiên hắn vỡ lẽ... Tại sao chỉ có đứa bé bị Lệ quỷ thao túng, còn người mẹ đã chết kia chỉ là một cái xác lạnh lẽo...

Đó là bởi vì ngay từ đầu, người phạm vào quy tắc của Lệ quỷ không phải là người mẹ, mà chính là đứa bé trong bụng!

"Nhất thi lưỡng mệnh." Vương Lộ sa sầm mặt mày, tiếp lời: "Chỉ cần đứa bé phạm quy tắc thì sẽ bị ma quỷ khống chế, kéo theo đó... người mẹ cũng chết là cái chắc."