TRUYỆN FULL

[Dịch] Ác Mộng Lúc Nửa Đêm

Chương 100: Quy tắc "Đêm dài có bờ"

Sắc mặt Lý Thác cực kỳ khó coi: "Thảo nào chỉ có mỗi Tiểu Lưu là chết... còn những người khác vào nhà vệ sinh lại không sao. Hóa ra là thế... điều kiện kích hoạt cấm kỵ chẳng liên quan quái gì đến cái nhà vệ sinh cả."

Vương Ngạn gật đầu: "Chuyện xảy ra hôm nay có lẽ cũng tương tự như hồi đó, đều là 'nhất thi lưỡng mệnh'. Đây là sự trả thù của Lệ quỷ, nhưng với chúng ta, nó cũng có thể coi là một gợi ý."

Cơn ác mộng lần này khác hẳn với trải nghiệm trước đó của Vương Ngạn. Nạn nhân bị giết ngay khi họ vừa bước vào Cơn ác mộng, điều này khiến manh mối bị đứt đoạn, nhưng đồng thời cũng để lại một chỉ dẫn nhất định.

"Điều này chứng tỏ khi còn sống, rất có thể Lệ quỷ cũng là một thai phụ. Nó cũng cho thấy cái chết của Tiểu Lưu có liên quan đến nguyên nhân cái chết của con quỷ kia. Bởi vì thứ tự ưu tiên giết Tiểu Lưu còn xếp trên cả đám người chơi chúng ta."

Vương Ngạn nói tiếp:

"Quan trọng nhất là, lần này chúng ta có thể từ kết quả để suy ngược lại nguyên nhân."

Nghe vậy, cả Lý Thác và Vương Lộ đều căng thẳng, đầu óc bắt đầu xoay chuyển thật nhanh.

Ban đầu, họ cứ tưởng Tiểu Lưu đã phạm phải quy tắc nào đó trong nhà vệ sinh. Nhưng dù là vậy, muốn suy ra quy tắc cụ thể cũng khó như lên trời.

Dù sao thì ai mà biết cô ấy đã làm cái quái gì trong đó.

Nhưng bây giờ... khi thân phận nạn nhân đột ngột thay đổi, góc nhìn về bí ẩn này cũng hoàn toàn đảo lộn.

Cả Lý Thác lẫn Vương Lộ lúc này đều đã hiểu điểm mấu chốt mà Vương Ngạn nhắc tới nằm ở đâu.

Vương Lộ lẩm bẩm:

"Một đứa bé còn chưa chào đời, không có khả năng vận động, thậm chí còn chưa có nhận thức và ý thức rõ ràng. Cho nên quy tắc mà nó phạm phải chắc chắn đơn giản hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều."

Những khả năng bày ra trước mắt lúc này chỉ còn lại vài cái, việc tiếp theo chỉ là dùng phương pháp loại trừ mà thôi.

"Khoan đã..."

Đột nhiên Lý Thác nhớ ra điều gì đó, hắn quay phắt sang nhìn Vương Ngạn:

"Cậu còn nhớ không? Con Quỷ Anh nấp sau rèm cửa ấy, nó có phản ứng với tiếng động của chúng ta. Vậy rốt cuộc... nó bò từ ngoài cửa sổ vào hay vốn dĩ đã nấp sẵn trong phòng xác rồi?"

"Anh nghĩ ra được gì à?" Vương Lộ hỏi.

"Mọi người nghĩ đi... hai trường hợp này khác nhau hoàn toàn." Lý Thác chống hai tay lên bàn, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. "Nếu nó bò từ ngoài cửa sổ vào, thì việc nó xuất hiện sau rèm cửa là rất hợp lý... nhưng nếu không phải thì sao?"

Hắn khựng lại một chút, giọng khàn đặc: "Nếu nó vẫn luôn trốn trong phòng xác, tại sao lại phải cố tình chui ra sau rèm cửa? Còn nữa... tại sao nó lại mở cửa sổ?"

"Là gió," Vương Ngạn đáp, "Phải mở cửa sổ thì gió mới thổi vào được."

"Đúng! Chính là nó." Lý Thác nói nhanh hơn, "Lúc gió ngừng thổi, hai tấm rèm cửa kia đều đã được kéo lại. Cho nên tôi đang nghĩ... có khi nào ngay từ đầu, mục đích của nó chính là kéo rèm lại không?"

"Ý anh là... ánh sáng?" Khoảnh khắc này, Vương Lộ cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó.

"Hình như tôi... biết lúc đó nó định làm gì rồi." Lý Thác quay sang nhìn cô, ánh mắt không hề có chút may mắn nào của kẻ sống sót, mà chỉ tràn ngập nỗi sợ hãi tột độ, "Rèm cửa vẫn còn...""Khi gió thổi qua, cánh cửa bỗng nhiên mở toang, và rồi... đứa bé có thực thể kia bò từ trên trần nhà xuống..."

Ban đầu hắn chỉ thắc mắc tại sao con quỷ lại chủ động mở cửa sắt giúp bọn họ, nhưng giờ thì hắn dường như đã hiểu ra tất cả.

"Nó không phải muốn tấn công chúng ta, mà là muốn tắt cái đèn trong phòng xác!"

Giờ phút này, mọi nguyên nhân kết quả dường như đã sáng tỏ.

"Khi còn trong bụng mẹ, đứa bé cũng không hoàn toàn chìm trong bóng tối. Mặc dù thị giác chưa phát triển hoàn thiện, nhưng ít nhiều nó cũng cảm nhận được ánh sáng yếu ớt."

Vương Ngạn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ nhà ăn. Tuy ánh sáng đã bắt đầu tắt dần nhưng vẫn thấy được bầu trời xanh nhạt. Hôm nay trời quang mây tạnh, ánh sáng rất đầy đủ.

"Thế nhưng, nếu người mẹ đi vào một nơi không có ánh sáng, hoặc ánh sáng lờ mờ, thì đối với đứa bé, cả thế giới sẽ biến thành màn đêm."

"Là nhà vệ sinh!" Vương Lộ khẽ mở to mắt. "Thai phụ đó từ lúc vào bệnh viện luôn ở nơi có đủ ánh sáng, nhưng nhà vệ sinh lại là không gian tương đối kín... Chính vào lúc đó, đứa bé trong bụng cô ấy đã phạm phải quy tắc của Lệ quỷ!"

Chuyện tiếp theo không cần nói cũng rõ.

Đứa bé hóa thành Trành quỷ, thai phụ kia cũng vì thế mà băng huyết. Đợi đến khi được phát hiện và cấp cứu thì mọi chuyện đã quá muộn.

"Nếu suy ngược từ kết quả, thì đứa bé trong bụng Lệ quỷ kia chắc chắn chết khi chưa kịp chào đời. Thế nên quy tắc của nó mới liên quan đến ánh sáng, bởi vì trước khi chết, nó chưa từng thực sự nhìn thấy ánh mặt trời."

Vương Ngạn liếc nhìn Vương Lộ:

"Đây chính là nguyên nhân hình thành quy tắc. Nói theo cách của cô thì Cơn ác mộng đã dùng trạng thái trước khi chết của đứa bé để tạo ra quy tắc giết người."

"Vậy... hai nhân viên y tế chết trong phòng cấp cứu cũng là do phạm quy tắc này sao?" Lý Thác lẩm bẩm, chợt nhận ra điểm đáng ngờ: "Nhưng mà khi chúng ta rời khỏi phòng xác, rõ ràng đèn vẫn đang bật cơ mà."

"Con quỷ cố ý đấy." Vương Lộ nói. "Nếu lúc đó tắt đèn, chúng ta ít nhiều sẽ nghi ngờ, thậm chí liên tưởng đến quy tắc. Nhưng đèn bật thì lại khác hẳn... Quy tắc này không phức tạp, nên Lệ quỷ chắc chắn sẽ cố tình che giấu sự thật."

Cô ngừng lại một chút rồi bổ sung:

"Hơn nữa, nếu phòng cấp cứu tắt đèn thì tôi cũng chẳng dám mạo hiểm đi vào, ít nhất cũng sẽ bật đèn flash điện thoại lên. Lệ quỷ chắc chắn đã lường trước điều này, nên việc bật đèn càng giúp nó gây nhiễu loạn thông tin tốt hơn."

"Khoan đã... không đúng..."

Nghe đến đây, Lý Thác lại lẩm bẩm, ánh mắt trở nên kỳ quái.

Điều hắn đang nghĩ là... phòng cấp cứu đó không có cửa sổ, thế nên hai nhân viên y tế mới chết dễ dàng như vậy. Nhưng nếu thế... theo lý thuyết thì Vương Lộ cũng không thể sống sót được.

Cô ta đâu thể tiên tri, vậy làm sao có thể sống sót ra ngoài gặp bọn họ?

"Đừng có nhìn tôi như thế." Vương Lộ dường như biết tỏng hắn đang nghĩ gì, mặt không cảm xúc nói: "Nếu tôi là ma... thì làm sao có thể ngồi đây tán gẫu với mấy người lâu như vậy được.""Tôi có nói gì đâu..."

Bị nhìn thấu tâm tư, Lý Thác thoáng chút ngượng ngùng.

"Ma quỷ không thể trực tiếp tắt đèn."

Đúng lúc này, Vương Ngạn lên tiếng.

Lý Thác quay sang, thấy bát của đối phương đã sạch trơn, nhưng mặt Vương Ngạn vẫn tỉnh bơ, trông như thể vẫn chưa ăn no.

"Nếu Ma quỷ có thể trực tiếp điều khiển đèn đóm thì chúng ta chết từ lâu rồi. Với năng lực như thế, chẳng ai sống sót nổi đâu."

Vương Ngạn lắc đầu:

"Thế nên... cánh cửa kia mới đột ngột mở ra. Trong bệnh viện này có hai 'đứa bé', một đứa có thực thể. Lúc nãy, chỉ cần đứa bé có thực thể đó tắt đèn, chúng ta chết chắc."