"Không, em rất xuất sắc." Thạch Chí Kiên dùng ngón cái miết nhẹ lên hàng lông mày lá liễu thanh tú của Lợi Tuyết Huyễn: "Thậm chí trong mắt anh, em còn xinh đẹp rực rỡ hơn họ nhiều."
"Anh lại dỗ ngọt em rồi." Lợi Tuyết Huyễn tiếp tục lườm nguýt: "Mấy người Nhiếp Vịnh Cầm em đều gặp cả rồi, ai nấy cũng đẹp sắc nước hương trời—"
"Nhưng em lại rất cá tính. Phụ nữ có cá tính mới là người phụ nữ hoàn hảo, bằng không thì cũng chỉ là bình hoa di động mà thôi."
Nghe vậy, gương mặt Lợi Tuyết Huyễn thoáng nét e thẹn, cô mỉm cười: "Dù biết anh đang lừa phỉnh, nhưng trong lòng em nghe vẫn sướng lắm." Cô khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Cơ mà hôm nay anh lạ lắm, anh biết không?"
"Anh lạ ở chỗ nào?"
