"Tiến sĩ nói đùa rồi. Đây chỉ là chút truyền thống xa xưa, mọi người cũng chỉ muốn lấy may, góp vui chút thôi." Thạch Chí Kiên khiêm tốn đáp.
"Thực ra tôi rất ngưỡng mộ nền văn hóa và lễ nghi truyền thống của các cậu. Chẳng bù cho nước Mỹ chúng tôi, lập quốc mới được vài trăm năm, chẳng có chút bề dày văn hóa nào cả!" Tiến sĩ Fitt thở dài nói tiếp. "Nếu được, chiều nay tôi sẽ cùng vợ đến tận nơi để cổ vũ cho cậu."
Thạch Chí Kiên nghe vậy liền khẽ mỉm cười: "Tiến sĩ này, nếu tôi là ngài, chiều nay tôi sẽ cứ ở yên trong nhà, tuyệt đối không đi góp vui đâu."
"Ơ, ý cậu là sao?" Tiến sĩ Fitt ngớ người.
Thạch Chí Kiên nhìn Tiến sĩ Fitt, rồi lại nhìn sang Madame Cuis, chậm rãi nói: "Hai vị đều là người tốt. Ít nhất thì trong số những Quỷ Tây mà tôi từng quen biết, hai vị là những người rất tuyệt vời! Vậy nên, xin hãy nghe lời khuyên của tôi!"Tiến sĩ Fitt cứ có cảm giác lời Thạch Chí Kiên nói mang hàm ý sâu xa nào đó. Ông vốn định hỏi thêm, nhưng thấy hắn không muốn bàn tiếp chủ đề này nữa nên cũng đành thôi, không tiện gặng hỏi.
