"Này này này, mấy người bày ra cái tư thế này làm gì thế? Đừng có dọa tụi nhỏ sợ chứ!" Nhan Hùng thấy A Lương và đám tài xế xe buýt bị nhóm lính đánh thuê mình mang theo dọa cho mặt mày tái mét, hai chân run rẩy, trong lòng vô cùng đắc ý nhưng ngoài miệng lại nói lời êm tai.
"Ngại quá, BOSS! Ngài cũng biết bọn tôi là thế mà, trong mắt bọn tôi chỉ có kẻ thù và những người thuê đáng kính như ngài thôi!" Một gã da đen vạm vỡ ngậm xì gà, nhe hàm răng trắng bóc cười nói.
"Tom, chú ý lời ăn tiếng nói đi! Đây là Thái Lan, không phải chiến trường! Phải hòa nhã với những người bạn đến đón chúng ta chứ!" Nhan Hùng lên giọng huấn thị gã thủ lĩnh da đen Tom.
Kẻ từng vào sinh ra tử, kinh qua biết bao trận chiến đẫm máu như Tom nghe vậy lại ngoan ngoãn nhún vai: "Tuân lệnh, thưa ngài!"
Lòng hư vinh của Nhan Hùng được thỏa mãn triệt để. Thấy chưa, ngay cả đám lính đánh thuê ngông cuồng nhất đứng trước mặt gã cũng phải ngoan ngoãn phục tùng.
