Nhan Hùng cậy mình thân phận cao nên chẳng thèm đếm xỉa đến hắn.
A Lương hơi sượng mặt, đành chuyển hướng đưa tay về phía Phủ Đầu Tuấn. Phủ Đầu Tuấn không từ chối mà rất thân thiện bắt tay lại.
A Lương thầm nghĩ, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Nhìn cái lão mập này lúc nào cũng cười hề hề mà kiêu ngạo gớm, ngược lại gã thanh niên mặt lạnh te kia lại rất dễ gần.
"Xe cộ chúng tôi đã chuẩn bị xong xuôi, Thạch tiên sinh đang đợi các ngài ở biệt thự!" A Lương vừa nói vừa liếc nhìn Nhan Hùng, Phủ Đầu Tuấn và chiếc vali hành lý trên tay hắn, "Ngại quá, cho tôi mạo muội hỏi một câu, các ngài chỉ đi có hai người thôi sao? Tôi đã cất công chuẩn bị hẳn ba chiếc xe buýt..."
"Ai bảo tụi này chỉ có hai người?" Nhan Hùng lườm A Lương một cái, rồi vẫy tay ra phía sau gắt lên: "Phốc nị cá cái, lên xe thôi! Người ta làm lính đánh thuê, tụi mày cũng làm lính đánh thuê, tao chưa thấy đám nào lười thây như tụi mày!"
