"Nè, đây chính là kho báu của tụi này! Đồ ở đây đa số là hàng lậu tuồn từ nước ngoài về cả đấy! Ví dụ như cái đồng hồ vàng Rolex anh muốn mua, giá nhập của tụi này chỉ có hai vạn một chiếc thôi! Ra ngoài tiệm mua ít nhất cũng phải bốn, năm vạn! Tính ra còn rẻ hơn cả giá gốc một nửa!"
Đại Khẩu Cửu dẫn Thạch Chí Kiên vào kho hàng bí mật, đưa tay mở mấy thùng container ra, bên trong chất đầy đủ loại hàng lậu.
Ngoài mấy cái đồng hồ vàng Rolex mà Thạch Chí Kiên cần, còn có đồng hồ cao cấp của các hãng khác, chưa kể túi xách hàng hiệu, trang sức kim cương các kiểu! Cả khoang tàu trông chẳng khác gì một buổi triển lãm đồ xa xỉ.
Thạch Chí Kiên bước lại gần chỗ để đồng hồ Rolex ngó nghiêng, thấy một đống đồng hồ vàng chất đống, tất cả đều được bọc kỹ trong túi nhựa chân không chống nước, chống ẩm, chống va đập. "Mở ra xem thử được không?"
"Được chứ!" Đại Khẩu Cửu lúc này đã tin sái cổ Thạch Chí Kiên là em rể của Hoàng tổng Hoàng Đống Lương, nên ra sức lấy lòng. Gã đích thân chọn một chiếc, xé lớp vỏ bọc bên ngoài, để lộ chiếc đồng hồ vàng óng ánh rồi đưa cho Thạch Chí Kiên: "Anh nhìn xem, mới coóng luôn! Hàng tuyển đấy!"
