Đại Khẩu Cửu cười gằn: “Mày đừng tưởng tao cao to lực lưỡng mà nghĩ tao đầu óc ngu si tứ chi phát triển nhé! Nói cho mày biết, tao thông minh lắm đấy!”Thạch Chí Kiên cười, móc một điếu thuốc ngậm lên miệng: “Nói rõ hơn chút được không?”
“Hừ!” Đại Khẩu Cửu chống nạnh, bĩu môi: “Hoàng tổng là nhân vật cỡ nào? Đâu phải hạng kế toán quèn như mày muốn gặp là gặp? Với lại, mày dám chém gió là ổng đích thân chỉ điểm chỗ này bán Rolex à? Làm gì có chuyện đó! Ổng từng bảo tao đây là bí mật, sống để dạ chết mang theo, bố ruột tao còn không được biết nữa là!”
Thạch Chí Kiên cười khẩy, quay sang Trù lão đứng cạnh: “Mượn cái lửa tí?” Hắn xoa xoa hai ngón tay.
Trù lão ngẩn ra một giây, rồi vội vàng rút bật lửa châm cho Thạch Chí Kiên.
Thạch Chí Kiên vỗ vỗ mu bàn tay gã thay lời cảm ơn, thong thả rít một hơi, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Đại Khẩu Cửu đang đắc ý: “Nói cho anh biết, tôi là kế toán mới được Lợi Thị Thuyền Hàng tuyển dụng. Anh biết kế toán là làm gì không? Là làm sổ sách, kiểm tra đối chiếu, kiêm luôn cả thu nợ đấy...”
