Chỉ từ khi gặp Thạch Chí Kiên, trái tim băng giá ấy mới dần tan chảy trước tình cảm chân thành của hắn. Tuy miệng không nói, nhưng trong lòng gã đã nảy sinh một sự “dựa dẫm” khó tả đối với Thạch Chí Kiên.
Dù Thạch Chí Kiên nhỏ hơn gã vài tuổi, nhưng trong mắt Đường Long, hắn chẳng khác nào một vị “đại gia trưởng” trong gia đình.
Giờ đây, người quan tâm gã nhất lại vì gã mà chấp nhận đi bán máu, Đường Long không kìm lòng được nữa, khóe mắt đã ầng ậc nước.
Thạch Chí Kiên chỉ định đùa chút chơi, ai ngờ tên ngốc Đường Long lại tin sái cổ, thấy mắt gã đỏ hoe, chỉ thiếu điều khóc òa lên, hắn vội vàng giải thích: “Này này, đừng có nghĩ nhiều, cũng đừng áp lực gì cả! Thật ra là do tôi thèm mồm, muốn kiếm tí rượu thịt bỏ bụng thôi…”Thạch Chí Kiên không giải thích còn đỡ, càng giải thích lại càng khiến Đường Long tin rằng hắn cố tình nói vậy để mình đỡ áy náy.
“Tôi… anh…” Môi Đường Long run rẩy vì xúc động, chẳng biết phải nói gì cho phải.
