"Rẻ tiền thật đấy!" Thạch Chí Kiên nhìn ba trăm đô la Hồng Kông nhét trong túi. Có nằm mơ hắn cũng không ngờ, một Thạch Chí Kiên đường đường là tỷ phú lại có ngày phải dựa vào việc khua môi múa mép để kiếm tiền boa?
Đúng là một đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán, người xưa nói cấm có sai!
Trong tửu lầu phía sau, Gã Béo xoa tay đi đi lại lại: "Ngày mai ông Phùng của Lợi Thị Thuyền Hàng sẽ đến, còn có một nhân vật lớn nữa cũng tới. Nhất định phải sắp xếp cơm ngon canh ngọt, còn tiết mục miễn phí là gì nhỉ? Khúc nhạc tỳ bà, hay là múa Thái? Đau đầu quá, đây là mối làm ăn lớn đấy!"
Cô lễ tân đứng cạnh không nhịn được lên tiếng: "Nhưng hình như vị tiên sinh kia vẫn chưa trả tiền đặt cọc?"
"Cọc cái gì? Cô không thấy tôi vừa đưa cho hắn ba trăm tệ à? Bây giờ không phải sợ hắn có đặt cọc hay không, mà là sợ hắn không đến! Mối làm ăn lớn đấy, nhất định phải nắm bắt!"
