"Chuyện gì đang xảy ra vậy...?" Trán hắn rịn ra từng lớp mồ hôi mịn, sau đó lại nhắm mắt lần nữa.
Hắn vứt bỏ tất cả "tín niệm" của mình, trong lòng không ngừng tự nhủ đây chỉ là một giấc mơ, chỉ cần mở mắt ra là có thể trở về thế giới thực.
Tất cả đều là giả, hắn chỉ đang gặp ác mộng mà thôi. Nhưng dù hắn có mở mắt bao nhiêu lần, trước mắt vẫn là tòa thành đỏ như máu này.
Mỗi một công trình kiến trúc trong thành đều đang đập thình thịch, con mắt trên trời cứ nhìn chằm chằm vào hắn, dẫu tình hình đã quái dị đến thế này. Phải, tất cả quá chân thực, chân thực đến mức không thể nào cắt đứt tín niệm của hắn.
"Chết tiệt..."
