Trong một vùng tăm tối, Tiểu Trình nhắm nghiền hai mắt.
Hắn cảm thấy mình hẳn là đã xâm nhập vào mộng cảnh của Tề Hạ.
Xung quanh có những làn gió quỷ dị lướt qua da thịt hắn, cảm giác thật ấm nóng. Dù trong mộng cảnh không thể ngửi thấy bất kỳ mùi vị nào, nhưng Tiểu Trình vẫn cảm thấy lỗ mũi mình bị một luồng khí nóng rát tràn vào. Cảm giác này vô cùng kỳ lạ, dường như thứ hắn hít thở không phải là không khí, mà là một luồng khí tức quái dị.
Lúc này, mỗi tế bào trên người hắn đều đang phát ra tín hiệu nguy hiểm, ý thức cũng mách bảo hắn nên trốn chạy, tuyệt đối không được mở mắt.
Dường như nơi hắn xâm nhập không phải là mộng cảnh của một người nào đó, mà là Vô Gian Địa Ngục đầy rẫy La Sát.
