“Có lẽ… là ta nhìn lầm rồi chăng…?”
Thanh Long trầm mặc hồi lâu mới nói: “Có lẽ bọn chúng chỉ dùng chút chướng nhãn pháp vụn vặt, vậy mà lại khiến ta nhất thời rối loạn tâm thần… May thay chưa đến mức gây nên sai lầm lớn.”
“Xem ra cái tính nóng nảy của ngươi cũng nên sửa lại rồi.” Thiên Long lại đưa mắt đánh giá Thanh Long từ trên xuống dưới, đoạn hỏi, “Thương thế trên người ngươi là thế nào?”
Hắn nhận ra trên trán, ngực, chân, thậm chí cả cánh tay của Thanh Long đều còn những vết thương chưa khép miệng, đủ thấy trận chiến vừa rồi hung hiểm đến mức nào.
“Nói ra thì dài…” Thanh Long đưa tay lau vết máu trên trán, đáp, “Cuộc phản loạn lần này dường như khác hẳn trước kia. Bọn chúng đã lay chuyển tận gốc tín niệm của ta, đến cả Thiên Hành Kiện cũng không thể chữa lành thương thế.”
