Ánh mắt ấy gần như rút cạn toàn bộ huyết dịch trong người Sở Thiên Thu, khiến hắn lạnh buốt đến tận xương.
Thiên Long... tỉnh rồi ư?
Là từ khi nào?
Sở Thiên Thu thoáng sững người, nhưng chợt cảm thấy đầu ngón tay có gì đó khác lạ. Hắn cúi đầu nhìn xuống, liền phát hiện bàn tay phải của mình đang bắt đầu hóa thành bụi phấn đỏ như máu, yếu ớt tan đi giữa không trung.
Cảm giác lạnh lẽo của "ly tích" ngang nhiên bùng phát, khiến đầu óc Sở Thiên Thu trống rỗng. "Thiên Hành Kiện" trên người hắn hoàn toàn không thể theo kịp tốc độ tàn phá của "ly tích".
