“Lại đây, ngươi là Vương đại phu phải không? Mau xem thử ta rốt cuộc bị làm sao, nên chữa trị thế nào. Lúc này ta đau đến mức khó mà chợp mắt, tinh thần cũng mệt mỏi vô cùng.”
Sau khi sơ bộ khảo xét A Tam xong, La Long Văn vẫy tay, ra hiệu cho hắn tiến lên xem bệnh.
A Tam bước tới, ra vẻ nghiêm chỉnh bắt mạch cho La Long Văn. Nói thật, hắn còn chưa sờ đúng mạch tượng, nhưng vẫn làm bộ hết sức chăm chú, một tay bắt mạch, một tay vuốt cằm, trông vô cùng ra dáng.
Tiếp đó, A Tam lại xem xương sườn bị thương và hàm răng của La Long Văn, bộ dạng rất mực chuyên nghiệp. Chỉ có lúc xem răng thì cái tật nghề cũ lại tái phát, nom hệt như đang xem răng súc vật. Thế nhưng La Long Văn và hai tên tay sai bên cạnh trái lại càng thấy hắn chuyên nghiệp hơn.
Sau khi giả vờ khám xét xong, A Tam vuốt cằm, chậm rãi nói: “Lão gia, ngài đây là phiến hậu đau đớn, cho nên mới mất ngủ.”
