A Tam nghe xong những ý kiến quý báu của mọi người, bất giác gật đầu, nhưng rất nhanh đã nghĩ ra một vấn đề mấu chốt: “Khoan đã, chẳng phải hắn đau đến mức không ngủ được sao? Ta đâu có bản lĩnh chữa khỏi, hay chí ít là giảm bớt cơn đau cho hắn.”
Nếu không giải quyết được chuyện này, việc hắn giả làm đại phu chắc chắn sẽ lộ tẩy. Vị quý nhân kia thực chất là một kẻ khốn nạn, cay nghiệt bạc tình, lấy oán báo ơn. Đến lúc đó, y nhất định sẽ trút giận lên đầu bọn họ. Mà kẻ giả mạo đại phu như hắn, chắc chắn sẽ là người bị nhắm vào đầu tiên, bị trả đũa thê thảm nhất.
“Chuyện trị cơn đau khiến hắn không ngủ được ấy mà, có đáng gì đâu? Dễ thôi, dễ như trở bàn tay.” Một thủy thủ vỗ ngực, đầy vẻ tự tin.
“Khốn thật, khẩu khí ngươi lớn ghê nhỉ. Ngươi thật sự có bản lĩnh đó sao?” A Tam nghe vậy, liếc hắn mấy lần, rõ ràng không tin.
“Chữa khỏi cho hắn thì ta không làm được, nhưng nếu chỉ muốn hắn ngủ, ta có khối cách. Chuyện này quá đơn giản.” Tên thủy thủ kia vẫn tự tin như cũ.
