“Tặc tử thì làm gì có tiết tháo, đã có tiết tháo thì còn đi làm tặc sao?! Tử Hậu à, lão sư dạy ngươi một đạo lý, vĩnh viễn đừng tin bọn trộm cướp, mặc kệ hắn là hạng tặc nào, nào là cướp của người giàu chia cho kẻ nghèo, nào là thay trời hành đạo, tất cả đều là lời nhảm nhí. Tặc vẫn là tặc, hễ là tặc nhân thì không đáng tin. Ngươi nhất định phải ghi nhớ cho kỹ.”
Triệu Văn Hoa khinh khỉnh nhếch mép, lắc đầu, lên giọng dạy bảo Chu Bình An.
“Đa tạ Triệu sư chỉ dạy.” Chu Bình An chắp tay cảm tạ, nhưng trong lòng lại không cho là đúng. Có những lúc, tặc nhân còn đáng tin hơn quan nhân; mà cũng có những lúc, súc sinh còn đáng tin hơn con người. Nói cho cùng, đừng dễ dàng tin bất kỳ ai.
“Được rồi, còn kế thứ hai của ngươi là gì?” Triệu Văn Hoa xua tay, cất tiếng hỏi.
“Giả chiêu chân đả, lấy trọng lợi làm mồi, giả vờ chiêu phủ để khiến hắn lơ là cảnh giác, rồi thừa lúc không kịp đề phòng mà nhất cử diệt gọn!”
