TRUYỆN FULL

Truyện Kinh Dị Ngắn

Chương 130

Tôi tiếp tục tác phẩm của mình. Màu, màu của tôi đâu. Chẳng lẽ lại là con gái của tôi. À, kia rồi!

-Nào, Suzy. Đưa mẹ nào!

-Nhưng con khát!

-Từ từ, để mẹ vẽ xong rồi cho con!