“Mẹ kiếp…”
Viêm Chúc lại liếc nhìn cái xác trưởng lão Hiên Viên gia dưới chân.
Giết chết người này cũng đồng nghĩa với việc hắn tự chặt đứt con đường nương nhờ Đạo Đình. Cái “tiền đồ” mà hắn đã vạch sẵn cho mình coi như tan thành mây khói.
Lồng ngực Viêm Chúc nghẹn ứ.
Vốn tưởng Đạo Đình gia đại nghiệp đại, cao thủ như mây, nào ngờ đâu từng kẻ một đều chỉ là hạng thùng rỗng kêu to.
