Trường Tú đứng bên khẽ cảm thán: “Làm đúng chuyện chỉ là chút khôn vặt, chọn đúng bên mới là đại trí tuệ. Bảo sao Ngô Tú đại nhân có thể khoác mãng bào, ngồi lên vị trí chưởng ấn.”
Ngô Tú quay đầu nhìn hắn, cười như không cười: “Khéo nịnh như vậy, chẳng trách Nội tướng lại thích ngươi.”
Trường Tú cười đầy vẻ ngượng nghịu: “Đại nhân quá khen.”
Ngô Tú trở lại sau bàn án, đi ngang qua Huyền Xà thì vỗ nhẹ lên vai hắn: “Đánh trận cần tiền, tu sửa Từ Ninh cung cũng cần tiền, quốc sự dân sinh chỗ nào cũng cần tiền. Nếu ta là ngươi, điều nên nghĩ nhất lúc này là Ty Lễ Giám chúng ta phải làm sao mới có thể sao sạch cả nhà bát đại tổng thương. Đó mới là chuyện ‘yêm đảng’ chúng ta nên làm.”
Huyền Xà cúi người thấp hơn: “Vâng, ti chức lập tức trở về nghĩ cách... Phải rồi đại nhân, ti chức vừa nhận được mật báo từ thuộc hạ. Có một cỗ xe ngựa ra khỏi An Định môn nhưng không đi Xương Bình, ngược lại quay đầu men xuống phía nam, trên lộ dẫn ghi là đi Lạc Thành. Người đánh xe là một hán tử thân hình vạm vỡ.”
