Tiết thu trong trẻo, mát lành.
Bãi lau sậy bên cạnh Sơn Xuyên đàn trải dài mấy dặm. Lập thu, hoa lau nở trắng xóa. Cơn gió thổi qua, cả rừng lau ngả rạp xuống hệt như những đợt sóng vàng cuộn trào, rồi lại vươn mình đứng thẳng, phát ra tiếng xào xạc miên man, hùng vĩ.
Âm thanh ấy không nhanh không chậm, tựa như giữa đất trời bao la đang có người thong dong lật giở từng trang sách.
Xa xa, tiếng ồn ào từ Chính Dương Môn đại phố mơ hồ vọng tới. Đó là động tĩnh khi sứ thần An Nam rời kinh thành: cờ xí phấp phới, trống kèn rộn rã, tiếng vó ngựa, tiếng giáp trụ va chạm, xen lẫn tiếng xôn xao của bách tính vây xem.
Đoàn sứ thần dưới sự hộ tống của Vũ Lâm quân, đi dọc theo Chính Dương Môn đại phố, qua Vĩnh Định môn rời khỏi kinh thành, một đường xuôi về nam. Những âm thanh ấy xuyên qua bãi lau sậy vọng lại, bị gió thổi vỡ vụn, chỉ còn dư âm ong ong mờ ảo, tựa như câu chuyện của một thế giới khác.
