Năm Gia Ninh thứ ba mươi hai, ngày rằm tháng tám, tiết Trung thu.
Gà gáy.
Trần Tích từ trên giường chậm rãi ngồi dậy.
Hắn đã ngủ một giấc thật dài, cũng mơ một giấc mộng thật dài.
Trong mộng, Ninh triều đã có đèn điện và điều hòa, có máy bay và tàu cao tốc. Hắn đứng trên Trường An đại nhai, tận mắt nhìn thời gian trôi nhanh như bay, dòng người trên phố qua lại tấp nập, nhật nguyệt tinh thần trên trời xoay vần.
