Bên ngoài Thiêu Tửu hồ đồng vang lên tiếng trống canh, phu canh kéo dài giọng hô: “Gà gáy báo sáng, dậy sớm ngủ sớm!”
Trần Tích nằm trên giường trong đông sương phòng, trằn trọc suốt đêm không ngủ. Hắn lẳng lặng nhìn chằm chằm lên nóc nhà, mãi cho đến khi tiếng gà gáy vang lên, tiếng trống của phu canh từ con phố bên bờ Ngọc Hà vẳng lại.
Tiểu hòa thượng nằm bên cạnh bỗng thở dài: “Thí chủ, khắc chu cầu kiếm, chung quy vẫn không thể cầu lại được thanh kiếm năm xưa đâu.”
Trần Tích đăm đăm nhìn nóc nhà: “Kiếm vẫn là thanh kiếm ấy, thuyền cũng vẫn là con thuyền nhỏ ấy, sao lại có thể không giống được chứ.”
Tiểu hòa thượng nằm sóng vai bên cạnh Trần Tích, cũng đăm đăm nhìn nóc nhà: “Kiếm có lẽ vẫn là thanh kiếm ấy, thuyền có lẽ cũng vẫn là con thuyền nhỏ năm xưa. Nhưng thuyền nhỏ đã lênh đênh hàng ngàn dặm, kiếm chìm dưới bùn sâu đáy sông đã rỉ sét phủ bụi… Tâm cảnh chung quy đã khác rồi.”
