Trong khuê phòng Tề gia, Tề Chiêu Ninh ngồi trước gương, Tề Chân Châu đứng sau lưng nhẹ nhàng búi tóc cho nàng.
Chiếc gương là loại gương kính hiếm thấy trên thị trường, lược là lược sừng tê. Chiếc lược đen như ngọc lướt qua mái tóc Tề Chiêu Ninh, suối tóc dài mềm mại tựa gấm lụa.
Tề Chân Châu búi tóc cho nàng: "Tiểu thư hôm nay định cài trâm nào?"
Tề Chiêu Ninh lấy hai chiếc trâm cài từ ngăn kéo hộp trang điểm bên trái, một chiếc trâm hoa nhung điểm thúy, một chiếc trâm bạch ngọc dương chi. Nàng nhìn mình trong gương: "Chiếc bên trái là tác phẩm mới của Lý đại tượng, chiếc bên phải do Chu đại tượng tỉ mỉ điêu khắc, ngươi thấy ta cài chiếc nào hợp hơn? Nghe nói Chu đại tượng còn làm một chiếc trâm bạch ngọc cẩn đông châu, đó là hai tháng tâm huyết của lão đặc biệt chuẩn bị cho Tết Trung thu. Viên đông châu tròn đầy như trăng, đáng tiếc lại bị người ta nhanh tay lấy mất rồi…"
Tề Chân Châu che mặt bằng lụa trắng, mi mắt cụp xuống: "Điểm thúy thì tinh xảo, bạch ngọc lại thanh nhã, tiểu thư cài chiếc nào cũng đẹp."
