Trần Tích nhìn bãi lau sậy mênh mông. Gió hè thổi qua, cả cánh đồng lau rậm rạp tươi tốt rạp xuống như sóng vỗ, tạo nên những âm thanh vang dội.
Âm thanh ngập trời, át đi tất cả.
Trần Tích đưa mắt nhìn con thuyền trống không xuôi về phương Nam, Kim Trư bên cạnh khuyên nhủ: “Đi thôi. Giải Phiền vệ trong vòng ba ngày sẽ giăng thiên la địa võng, dù hôm nay hắn có trốn thoát thì cũng khó mà thoát được.”
Trần Tích khẽ ừ một tiếng rồi quay ngựa trở về.
Kim Trư nhìn hắn mấy lần, muốn nói lại thôi.
