“Hỗn xược!”
Hoàng đế mạnh một cái vỗ bàn, sắc mặt âm trầm nói: “Trên La Thiên đại giáo mà lại có thích khách, người đâu, mau gỡ khăn che mặt của thích khách kia xuống, trẫm muốn xem, kẻ nào dám cả gan đến vậy!”
Có thị vệ tiến lên gỡ khăn che mặt của hắc y nhân xuống.
Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng nghị luận ồn ào vang lên, bởi vì khóe miệng kẻ đó lại có râu hổ, ngực cũng có lông vàng óng, toát ra khí tức tựa dã thú.
“Bệ hạ, kẻ này đã mất mạng nhưng lại chưa hiện nguyên hình, có thể thấy là người chứ không phải yêu, mà dáng vẻ nửa người nửa yêu như vậy, hẳn là… Xuất đạo tiên của Bắc Liêu!”
