Thế nhưng sự thật lại vượt xa dự liệu của gã.
Chỉ thấy Trương Cửu Dương ôm bụng, dường như quả thật có chút không thoải mái, sau đó khẽ ợ một tiếng, phụt ra từng làn khói đen.
Rồi thôi.
Lúc này, lão giả biến thành to lớn như núi non vỗ hai lòng bàn tay tới, tuy đôi tay đã vô cùng già nua, chỉ còn da bọc xương, bên trên còn phủ đầy nếp nhăn.
Nhưng đôi bàn tay khổng lồ như ngọn núi nhỏ vẫn mang theo uy thế kinh người, luồng gió mạnh cuốn lên thổi gãy vô số cây cổ thụ, khiến nước tù cũng phải dấy lên sóng lớn.
