TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 700

Chương 700

Tuy rằng hắn ta cũng chẳng có hảo cảm gì đáng kể với Tần Như Lương, nhưng hành vi bất chính của Tô Vũ đáng bị khiển trách nghiêm khắc!

Đúng lúc này, Tần Như Lương trong viện cũng thức dậy, mở cửa bước ra ngoài.

Tô Vũ và Tần Như Lương cùng là người luyện võ, Hạ Du là người đang muốn luyện võ, thế nên thức dậy sớm cũng không hề kỳ lạ.

Túi xách đeo chéo 2 ngăn cực xinh, giá sốc không thể tin cho dịp cuối năm!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Nhất thời ba người nhìn nhau, bầu không khí trở nên lúng túng.

Những lời mà Hạ Du chắc chắn đã bị Tần Như Lương nghe thấy hết rồi.

Combo đồ ăn vặt tổng hợp, thử là mê, món nào cũng mới lạ - Sale sập trên Shopee chỉ từ 3K - 12K

Bông tắm và rửa mặt bằng xơ mướp giúp massage da và loại bỏ tế bào chết - Chỉ 28K trên Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee

Tần Như Lương sa sầm mặt mũi nhìn Tô Vũ.

Hạ Du nghĩ, Thẩm Nguyệt vẫn còn là phu nhân của tướng quân, trước kia hắn ta không quản lý nổi Tô Vũ, bây giờ cuối cùng cũng có Tần Như Lương đứng ra khiển trách hắn rồi.

Một người là đại tướng quân của Đại Sở, một người là đại học sĩ, hai người đối đầu với nhau chắc không còn việc của Hạ Du nữa.

Thế là Hạ Du sờ sờ mũi, tìm cách thoát thân khỏi bầu không khí ngượng ngùng này: “À thì, hai người cứ nói chuyện nha, sư phụ còn đang đợi ta đi đánh quyền”.

Nói xong, Hạ Du chuồn mất, nhanh như một cơn gió,

Tần Như Lương đứng dưới mái hiên trong chốc lát, gương mặt lạnh lùng cuốn theo cơn giận nặng nề, hắn ta lên tiếng: “Tô Vũ, ta không hạn chế sự tự do của Thẩm Nguyệt, nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi muốn làm gì với nàng ấy thì làm”.

Tô Vũ không hề phủ nhận, giọng điệu rất thản nhiên: “Ta “làm gì với nàng ấy” là làm như thế nào nhỉ!”

“Nếu ngươi thực sự quan tâm đến nàng ấy, trân trọng nàng ấy, đừng tùy tiện chạm vào nàng ấy”, Tần Như Lương có vẻ nặng lời: “Bây giờ bản thân ngươi còn khó bảo toàn chính mình, chẳng lẽ ngươi định cho nàng ấy một lời hứa không danh không phận ư? Sau khi về kinh, cho dù ta và nàng ấy hòa ly, với thân phận của hai người, ngươi cũng không thể nào cưới nàng ấy về một cách danh chính ngôn thuận!”

Tô Vũ nghiêm túc đáp lại: “Nếu nàng ấy quan tâm đến danh phận, liệu có xử sự với ngươi như hiện giờ không? Ai nói ta nhất định sẽ cưới nàng ấy, ta còn có thể làm nam kỹ của nàng ấy nữa”.

Tần Như Lương nghẹn họng, không thể nào phản bác nổi.

Tô Vũ phất tay áo, điềm nhiên bước qua người hắn ta bỏ đi.

Tần Như Lương sẵng giọng nói: “Mặt dày vô sỉ!”

Tô Vũ liếc mắt nhìn hắn ta, cười cười đáp: “Như nhau, như nhau cả thôi”.

Sau khi tỉnh dậy, Thẩm Nguyệt thấy đầu mình hơi nặng, bước đi nhẹ hẫng.

Nàng rửa mặt, uống trà tỉnh rượu mà Tô Vũ bưng tới, sau đó ngồi dưới mái hiên ngắm mưa một hồi, đầu óc trống rỗng.

Ấm thuốc ở bên cạnh vẫn đang sắc thuốc, tỏa ra mùi thơm nồng đậm của thảo dược.

Tô Vũ hỏi: “Còn nhớ được bao nhiêu phần chuyện tối qua?”

Thẩm Nguyệt ngẫm nghĩ rồi đáp: “Mơ mơ hồ hồ, ta ngủ thiếp đi từ bao giờ thế?”

“Quả nhiên là không nhớ rõ rồi!”, Tô Vũ tỏ ra rất nghiêm túc: “Tối qua nàng uống say, định cưỡng ép ta, may mà ta ngăn lại được, nếu không để nàng ra tay rồi nàng lại chẳng có ấn tượng gì, chẳng phải ta sẽ thiệt thòi lắm sao”.

Thẩm Nguyệt thấy đau đầu, nhìn Tô Vũ với vẻ khó tin: “Không phải chứ? Ta uống rượu vào cầm thú đến thế sao?”