TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 671

Chương 671

Tô Vũ ung dung đáp: “Ban nãy khi nàng hỏi ta thuốc có đắng không, hắn ta đã bỏ đi rồi”.

Về sau Tần Như Lương xin với hoàng thượng đổi cho Tô Vũ một viện tử khác để dưỡng thương.

Trong viện có thêm một nam nhân, điều này cực kỳ ảnh hưởng tới tình cảm phu thê của hắn ta và Thẩm Nguyệt.

Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!

Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn, dù sao thì viện tử trong hành cung nhiều vô số kể, mấu chốt nằm ở việc Thẩm Nguyệt có bằng lòng bồi dưỡng tình cảm với hắn ta hay không.

Hoàng đế Dạ Lương nhìn ra được, người mà Thẩm Nguyệt để tâm nhất là Tô Vũ, chứ không phải “đức lang quân” Tần Như Lương.

Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!

Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Thế nên hoàng đế Dạ Lương cho cung nhân tới hỏi ý kiến Thẩm Nguyệt.

Thẩm Nguyệt điềm tĩnh nói: “Sứ thần tới đâu, ta sẽ tới đó. Còn ai muốn đến đây bồi dưỡng tình cảm cùng Tần tướng quân, ta vô cùng hoan nghênh”.

Xem ra mối quan hệ giữa ba người này khá phức tạp.

Tần Như Lương thấy thái độ Thẩm Nguyệt kiên quyết như vậy, tất nhiên không muốn nàng theo Tô Vũ tới một viện tử khác ở riêng, đành phải thôi.

Cung nhân đi hết rồi, trong viện lại khôi phục vẻ yên tĩnh.

Thẩm Nguyệt liếc mắt nhìn Tần Như Lương, bình tĩnh nói: “Ta không thích ngươi, chúng ta hảo tụ hảo tán, không được sao? Ngươi định cứ quấn riết đến lúc nào?”

Tần Như Lương nuốt nước bọt, trầm giọng đáp: “Thẩm Nguyệt, cô vẫn là thê tử của ta. Ta không hòa ly, cô cũng không có được tự do”.

Thẩm Nguyệt điềm đạm nói: “Vậy thì ta sẽ hưu ngươi”.

Nàng quay người, đối mặt với hắn: “Gần đây ta thường nghe thấy ngươi treo hai chữ “thê tử” bên miệng, nhưng trước đó, ta nhớ rằng ngươi là người sủng thiếp diệt thê”.

“Sau này sẽ không như vậy nữa”.

Thẩm Nguyệt cười cười: “Nếu ta làm thê tử của ngươi, ngươi định làm gì với Liễu Mi Vũ? Trong mắt ta không chứa nổi một hạt cát đâu, sau này nam nhân của ta cả đời chỉ có thể có một mình ta. Ngươi thì sao, ngươi làm nổi không?”

Hắn ta không làm được, cả đời này cũng không làm được.

Thẩm Nguyệt không đợi hắn ta trả lời đã chậm rãi quay đi: “Ta thích nam nhân của ta lòng dạ hẹp hòi một chút, không thể “bác ái” như vậy. Ngoại trừ ta ra, người đó không thích nữ nhân nào khác, thậm chí một chút đồng cảm hay tiếc thương cũng không thể”.

“Chẳng lẽ ngươi vẫn mơ tưởng đưa ta về cùng Liễu Mi Vũ chia sẻ một nam nhân sao? Người mà nàng ta muốn, thứ mà nàng ta đã chạm vào, ta thấy dơ bẩn lắm, cứ tặng luôn cho nàng ta thôi”.

“Tần Như Lương, tỉnh táo lại đi. Ngay từ thời khắc ngươi bằng lòng dắt theo Liễu Thiên Tuyết quay người rời đi, ngươi và Thẩm Nguyệt không thể nào quay trở lại lúc đầu được nữa”.

Thẩm Nguyệt quay về phòng, Tần Như Lương vẫn còn đứng trong viện.

Trên đầu hắn ta đột nhiên vang lên hai tiếng sấm dậy.

Bầu trời u ám hẳn, còn có vẻ đìu hiu. Tần Như Lương đứng lặng ở đó suy nghĩ rất lâu.

Tần Như Lương nói: “Thẩm Nguyệt, ta chỉ muốn bù đắp”.

Thẩm Nguyệt đóng chặt cửa phòng, không hồi đáp.

Về sau, hắn ta không còn tới quấy rầy nữa.