TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 591

Chương 591

Bọn họ nhanh chóng nghe thấy những lời bàn tán.

Đại Sở lại mất đi một đại tướng quân cùng rất nhiều phó tướng, tinh thần của binh lính xuống thấp đến mức khó tin.

Chỉ trong một buổi sáng, đầu phó tướng đều bị cắt xuống, treo hết lên tường thành, dùng nó để uy hiếp Đại Sở.

Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!

Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Binh lính Đại Sở giận nhưng lại không dám nói gì.

Nay rắn đã mất đầu, còn gì để đánh nữa đâu. Trước mắt, khí thế Dạ Lương tăng vọt, có đưa thêm nhiều binh lính tới nữa cũng chỉ chết uổng mạng mà thôi.

Xà phòng nghệ thiên nhiên siêu ưu đãi trên Shopee: Giảm mụn, mờ thâm, da căng mướt!

Viên tỏi Đức: Bảo vệ sức khỏe cho bố mẹ trọn vẹn nhất - Tăng sức đề kháng, chống đột quỵ - Sale cực rẻ Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

Cứ tưởng sau khi sứ thần đến biên quan, hai nước sẽ có hi vọng hòa bình, nay Đại Sở lại đánh lén trong đêm, phá vỡ ý định hòa đàm, cũng đã chọc giận Dạ Lương.

Dạ Lương đang chỉnh đốn ba quân, chuẩn bị tấn công Thành Huyền.

Không chỉ mình dân chúng đang thủ trong thành, mà cả quân lính cũng thấy bất an.

Hoắc tướng quân là lão tướng, không chỉ có kinh nghiệm phong phú mà còn có khí thế vững vàng, uy vọng rất cao.

Sau đó chính ông ta là người ổn định lòng quân, tập hợp mọi người lại, bụng làm thì dạ chịu.

Hạ Du lại vui vẻ ra mặt, nói: “Tuy là vui sướng khi người gặp họa vào lúc này không được hay lắm, nhưng nghe nói Triệu tướng quân có đi không có về, lòng ta thấy hết sức sảng khoái”.

Hạ Du chống cằm, chậc chậc nói: “Ta còn tưởng ông ta sẽ quét sạch Dạ Lương cơ, cái kiểu cách vênh váo đó, chẳng ai ưa nổi, thì ra cũng chỉ có thế mà thôi”.

Nói xong bèn quay sang Thẩm Nguyệt và Tô Vũ: “Thế có nghĩa là hai nước sắp khai chiến rồi đúng không, chúng ta có cần hòa đàm nữa không vậy?”

Thẩm Nguyệt híp mắt nhìn màn trời, bầu trời ảm đạm không thấy ánh sáng, buồn bã đến mức con người ta phải khó chịu.

Không biết lát nữa có mưa không.

Nàng bình thản nói với Tô Vũ: “Ngươi nghĩ xem, lần này Triệu Thiên Khải tấn công đã chọc giận Dạ Lương, có lẽ hòa đàm còn chưa bắt đầu đã thất bại ấy nhỉ”.

Tô Vũ nói: “Đúng là có chọc giận Dạ Lương, nhưng hòa đàm có thất bại hay không, chưa đến phút cuối thì chưa thể kết luận được gì”.

Thẩm Nguyệt nhếch môi, nói: “Xem ra ngươi đã nghĩ kỹ tiếp theo phải làm thế nào rồi, không ngại nói thử”.

Tô Vũ xoay người nhìn nàng, cười tủm tỉm nói: “Khi hai quân đang giao chiến, ta với cô lên tiền tuyến xung phong, cô có sợ không?”

Thẩm Nguyệt “xí” một cái: “Đúng là ý tưởng ngu ngốc”.

Thẩm Nguyệt lại hỏi: “Nếu vẫn còn cơ hội hòa đàm, ngươi tính đàm phán với Dạ Lương thế nào, có thể nói ta nghe không?”

Tô Vũ nhướng mày, nói: “Triều đình chỉ sẵn sàng đưa ra ba tòa thành, ta cũng chỉ có thể dùng ba tòa thành đó để bàn bạc”.

“Tạm thời Dạ Lương đang là nước chiếm phần thắng, ngươi lại đưa ra điều kiện cho họ, có thể thành công được không?”

“Ta cố thử một lần”.

Tô Vũ nói nghe rất nhẹ, nhưng lại khiến Thẩm Nguyệt tin tưởng, nếu là người khác thì chưa chắc đã làm được, nhưng nếu là Tô Vũ thì tất cả mọi thứ đều có thể thành công.

Hạ Du bên cạnh nghe như tiếng miên, nói: “Thế rốt cuộc là hòa đàm hay không?”

Thẩm Nguyệt nói: “Hòa đàm, tất nhiên là có rồi. Chỉ là phải mạo hiểm bước lên chiến trường. Hạ Du, ngươi có muốn đi cùng không?”