TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 544

Chương 544

Những kẻ này che mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt ác độc, giết người tàn nhẫn dứt khoát, thị vệ không phải đối thủ của chúng.

Thẩm Nguyệt nhíu chặt lông mày, nhìn từng thị vệ ngã vào vũng máu.

Ban nãy mọi người còn nói nói cười cười, thế mà bây giờ đã thảm liệt như thế này.

Túi xách đeo chéo 2 ngăn cực xinh, giá sốc không thể tin cho dịp cuối năm!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Thủ lĩnh thị vệ vẫn đang dẫn thuộc hạ dây dưa với chúng.

Đám sát thủ kia nhanh chóng muốn thoát khỏi nhóm thị vệ, tìm mục tiêu ra tay.

Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!

Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

Bọn chúng liền xông thẳng vào xe ngựa.

Thủ lĩnh thị vệ quát lên: “Bảo vệ công chúa và đại nhân!”

Đám thị vệ còn dư lại ra sức chặt đứt lối vào của sát thủ, ngăn cản ở trước mặt.

Đám sát thủ để lại một vài người đánh nhau với thị vệ, chia nhỏ ra một nhóm nhanh chóng vọt ra trước mặt Thẩm Nguyệt và Tô Vũ.

Ngay thời khắc tên sát thủ kia xông tới, Tô Vũ kéo lấy cổ tay của Thẩm Nguyệt, mạnh mẽ kéo nàng ra khỏi xe ngựa, quay người cực nhanh vài vòng rồi dừng lại ở khoảng cách bên ngoài hai trượng.

Sát thủ không lập tức đuổi theo họ mà trước hết phải vén rèm che của xe ngựa lên, nhìn xem bên trong thùng xe còn người nào khác không.

Lúc này, Thẩm Nguyệt đã có thể kiên định tin rằng, chúng đến đây để nhắm vào Hạ Du.

Bây giờ trong xe ngựa đã không còn người nào khác, sát thủ cũng không cần biết ai là ai, lập tức nhào tới phía trước.

Thẩm Nguyệt đang nghĩ có nên dụ tên sát thủ này tới nơi mà thị vệ không thấy được hay không, như thế mới tiện cho Tô Vũ động thủ, nàng cũng có thể giúp hắn đôi chút.

Thẩm Nguyệt vốn tưởng rằng Thanh Hạnh sẽ báo cho Hạ Du trốn thật xa, nhưng nào ngờ Hạ Du lại đột ngột quay trở về vào đúng lúc này.

Hạ Du thấy sát thủ đang tiến lại gần Thẩm Nguyệt và Tô Vũ mà thị vệ đang bị quấn chân không thể thoát ra được, hắn ta lập tức hô lên với tên sát thủ kia, hoàn toàn không sợ chết: “Bắt nạt một người trói gà không chặt, đáng mặt hảo hán gì chứ! Có giỏi thì nhắm vào ta đây này!”

Thẩm Nguyệt nhìn theo hướng âm thanh, bỗng chốc thấy toàn thân mình bất ổn.

Ngay sau đó, một số sát thủ ở phía trước quả nhiên rất có nghĩa khí, chuyển hướng lao về phía Hạ Du.

Chắc hẳn sau khi so sánh thì chúng cảm thấy Hạ Du giống với mục tiêu của chúng hơn.

Thẩm Nguyệt quát ầm lên với Hạ Du: “Đồ ngốc! Còn không mau chạy đi!”

Hạ Du bấy giờ mới hoàn hồn, túm lấy Thanh Hạnh quay đầu chạy mất.

Tên sát thủ cầm đầu thấy vậy bèn giơ thanh kiếm trong tay lên, phóng vào lưng của Hạ Du.

Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Nguyệt rất ăn ý, đưa phi tiêu phòng thân cho Tô Vũ. Tô Vũ nhón lấy phi tiêu, thần sắc nặng nề như sấm chớp nghìn cân, hắn cũng lập tức phóng phi tiêu ra.

Hạ Du giật mình quay đầu lại, sợ hãi đến mức tim gan phèo phổi sắp vọt cả ra ngoài.

Hắn ta trông thấy thanh kiếm bén nhọn kia tới gần trong gang tấc, đột nhiên một chiếc phi tiêu từ bên cạnh bay tới, trùng hợp trúng ngay lưỡi kiếm kia, khiến thân kiếm bay lệch hướng, cắm vào thân cây bên cạnh.

Tô Vũ khẽ nói: “Nàng đi tiếp ứng cho Hạ Du, sát thủ cứ để ta xử lý”.

Thẩm Nguyệt đáp: “Được, chàng phải cẩn thận đấy”.

Nói xong, hai người cùng lúc lao vào sâu trong rừng cây, lần lượt chạy về hai hướng.