Chương 450
Hắn kinh hãi: “Tâm sự yêu thương cái gì cơ?”, Hắn vô thức nhìn qua Tô Vũ: “Như vậy không thích hợp đâu? Công chúa uống say rồi”.
Thẩm Nguyệt nhíu mày hỏi: “Tại sao lại không thích hợp? Ngươi kết hôn rồi à?”
“Tại hạ chưa, nhưng công chúa thì rồi”.
Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!
Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!
Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn
Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!
“Chuyện này thì ngươi đừng lo, ta sớm muộn cũng sẽ ly dị thôi”, Thẩm Nguyệt tỉnh táo lại một chút: “Ngươi yên tâm, trong một năm kể từ khi kết hôn với Tần Như Lương đến nay, ta chưa từng phát sinh quan hệ với hắn ta. Tính cách ngươi cũng không tệ, sau này Bắp Chân có người làm cha như ngươi hẳn là cũng không tệ”.
Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!
Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!
Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!
Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee
Liên Thanh Châu mất bình tĩnh, nói: “Tại hạ là thương nhân sao xứng đáng động vào thân thể quý giá của công chúa chứ, công chúa đừng nói đùa như thế, tại hạ sẽ rất sợ”.
Thẩm Nguyệt khẽ mỉm cười nói: “Ta không nói đùa đâu. Liên Thanh Châu, ngươi dám từ chối ta? Ngươi không thích ta?”
Tô Vũ híp mắt.
Liên Thanh Châu đổ mồ hôi lạnh liên tục: “Tại hạ chỉ coi công chúa là bạn, nếu như công chúa hiểu lầm, tại hạ xin lỗi công chúa”.
Thẩm Nguyệt cũng không giận, ung dung nói: “Thế Bắp Chân thì sao? Ngươi có thích thằng bé không?”
“Tiểu công tử đáng yêu động lòng người, sau này chắc chắn sẽ là nhân trung long phượng. Tại hạ sẽ phụng dưỡng tiểu công tử toàn lực”.
Thẩm Nguyệt khổ não, thở dài nói: “Nhưng từ đầu đến cuối cũng chẳng thấy hình bóng của cha Bắp Chân đâu, ta cho rằng cùng lắm thì lấy tạm một người, nhưng ta cũng không quen biết nhiều, Liên Thanh Châu, vẻ ngoài của ngươi cũng không tệ”.
Liên Thanh Châu vội vàng nói: “Ở đây có một vị nhìn còn đẹp trai hơn cả tại hạ nữa mà”.
Thẩm Nguyệt nghiêng đầu nhìn Tô Vũ, Tô Vũ cũng đang nhìn lại nàng.
Thật lâu sau, Thẩm Nguyệt có chút mông lung, sau đó đứng dậy nói: “Ta cần tỉnh táo lại một chút”.
Bên ngoài có gió lạnh thổi, Thẩm Nguyệt đang hơi bối rối cũng chậm rãi tĩnh tâm lại.
Thật ra chuyện Liên Thanh Châu từ chối cũng không làm cho nàng ảo não, ngược lại còn thở ra một hơi.
Nàng tạm thời vẫn chưa có tình cảm khác với Liên Thanh Châu. Đã lâu không gặp, nàng chỉ cảm thấy được sự thân thiết chứ không rung động.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Tô Vũ nhìn mình, ánh mắt hẹp dài giống như ẩn chứa toàn bộ bầu trời đó muốn hút nàng vào sâu, làm nàng có chút rung động khó cưỡng.
Mùi trầm hương tỏa ra từ ngươi hắn luôn quanh quẩn trong mũi của nàng, khiến nàng nhạy cảm ngửi được, không thể ngó lơ.
Thẩm Nguyệt đứng trên boong thuyền, tay vịn lan can, nhìn toàn thành sáng rực, gió lạnh thổi qua gương mặt nóng bỏng của nàng khiến cho nàng cảm thấy mát mẻ dễ chịu.
Nàng tự nhủ với bản thân, Thẩm Nguyệt, ngươi không thể động lòng với hắn được.
Tô Vũ ở trong phòng nhìn nửa chén rượu còn dư lại ở trên bàn của Thẩm Nguyệt, ngón tay trắng nuột cầm lên, nói: “Rượu dứa của Dạ Lương uống ngon như vậy cơ à?”
Liên Thanh Châu nói: “Thưa sư phụ, là học trò sai, học trò không nên lấy rượu này ra”.
Tô Vũ nhấp môi, sau đó hơi nhíu mày: “Không ngon gì cả”.