TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 388

Chương 388

Thẩm Nguyệt nói: “Nếu ngươi khai ra thì ta có thể tha cho ngươi một lần, nếu không khai, thì đừng trách ta giáng cho ngươi tội hạ độc hãm hại chủ tử”.

Nhưng cuối cùng Triệu thị vẫn không khai.

Triệu thị cố chấp, đã hứa với Hương Phiến không nói ra thì kiên quyết sẽ không nói.

Túi xách đeo chéo 2 ngăn cực xinh, giá sốc không thể tin cho dịp cuối năm!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Hương Phiến cũng là phu nhân của tướng quân, Triệu thị vẫn luôn cho rằng nàng ta làm vậy cũng vì muốn tốt cho tướng quân, sự việc đã bại lộ, thì việc gì phải lôi nàng ta vào.

Xà phòng nghệ thiên nhiên siêu ưu đãi trên Shopee: Giảm mụn, mờ thâm, da căng mướt!

Viên tỏi Đức: Bảo vệ sức khỏe cho bố mẹ trọn vẹn nhất - Tăng sức đề kháng, chống đột quỵ - Sale cực rẻ Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee

Triệu thị còn mong Hương Phiến có thể hầu hạ Tần Như Lương thật tốt, tương lai sinh thêm con cái cho phủ tướng quân.

Thẩm Nguyệt nhìn chằm chằm đôi mắt của Triệu thị, cười lạnh lùng nói: “Kể cả ngươi không nói thì ta cũng biết là ai”.

Sau đó Triệu thị bị đưa đến chỗ quản gia, chứng cứ xác thực, bảo quản gia xử lý theo gia pháp.

Theo gia pháp, Triệu thị làm ra hành vi này, sẽ bị đánh gậy một trận thật mạnh rồi đuổi ra khỏi phủ, sống chết có số, đó là chuyện rất bình thường.

Quản gia cũng cầu xin cho Triệu thị, nói: “Công chúa, Triệu mụ là người hầu hạ bên cạnh lão phu nhân trước đây, đuổi đi không nơi nương tựa cũng đáng thương. Lão nô xin công chúa niệm tình Triệu mụ trước đây tận tâm tận lực hầu hạ, tha cho bà ta lần này đi”.

Thẩm Nguyệt mặt không đổi sắc nói: “Chính vì bà ta tận tâm tận lực, suýt nữa hại ta hai lần sảy thai, ta cũng không so đo với bà ta, lần này suýt nữa hại chết Bắp Chân, lôi bất kỳ điều gia pháp nào ra, bà ta cũng phạm tội chết!”

Nàng nhìn quản gia, lại nói: “Hôm nay chỉ đuổi bà ta ra khỏi phủ, các ngươi cầu xin, chẳng lẽ không cảm thấy ta đã rất khai ân rồi sao?”

Cuối cùng khi quản gia quay người rời đi, Thẩm Nguyệt vẫn thay đổi chủ ý: “Có thể không đuổi bà ta ra khỏi phủ, nhưng tốt nhất ngươi vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy bà ta. Đánh gậy không được thiếu một cái, để ta biết các ngươi dám nhẹ tay, lần sau ta sẽ đuổi bà ta đi”.

Quản gia vui mừng, trả lời nói: “Công chúa yên tâm, lão nô nhất định xử phạt công bằng, tuyệt không dám nể tình riêng!”

Khi Triệu thị bị phạt đánh gậy vô cùng mạnh, công chúa miễn cho bà ta không bị đuổi ra khỏi gia môn, cho dù mạnh nữa bà ta cũng chịu được.

Nhưng cơn đau nổi lên, Triệu thị vẫn không nhịn được bật khóc ra tiếng, vừa khóc vừa tạ tội với Thẩm Nguyệt.

Cả buổi sáng Hương Phiến đều thấp thỏm bất an.

Nghe nha hoàn nói Triệu thị bị đánh rất thê thảm, Hương Phiến không nhịn được run lên bần bật.

Không thể tránh, cuối cùng Thẩm Nguyệt cũng đến cửa, chủ động đến Hương Tuyết Uyển.

Hương Phiến nhìn nàng, sắc mặt tái nhợt, vội vàng quỳ xuống.

Thẩm Nguyệt liếc nàng ta, nói: “Hương Phiến, ngươi rất sợ phải không?”

“Thiếp, thiếp thân chỉ là đêm qua nghỉ ngơi không tốt, cho nên tinh thần ngẩn ngơ…”

Thẩm Nguyệt nhướn mày, nói: “Cũng phải, đêm qua Tần tướng quân không thể có được gì ở Trì Xuân Uyển, đương nhiên muốn đến chỗ ngươi để thỏa mãn”.

Nàng nhìn tà áo Hương Phiến thấp thoáng nếp nhăn, hỏi: “Mùi vị có dễ chịu không?”

Hương Phiền cắn môi, im lặng.