TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 357

Chương 357

Lần này Thôi thị không hề thản nhiên như trước nữa, lo lắng nói: “Ai da, công chúa ra ngoài nhớ phải cẩn thận, Ngọc Nghiên, cô phải chăm sóc cho công chúa thật tốt đó!”

Ngọc Nghiên theo Thẩm Nguyệt đảo qua đảo lại trên đường cái vài ngày, vẫn không hiểu, nói: “Công tử, người vẫn chưa nói rõ, rốt cuộc chúng ta phải kiếm tiền bằng cách nào vậy”.

Thẩm Nguyệt nói: “Đừng lải nhải nữa, công tử ta phải tốn chút thời gian để tìm kiếm cơ hội kinh thương buôn bán”.

Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!

Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Vì thế cuối cùng, Thẩm Nguyệt đặt mục tiêu vào sòng bạc lớn nhất kinh thành, cũng là nơi loạn nhất, chướng khí mù mịt nhất… Sòng bạc Thiên Kim.

Thẩm Nguyệt quay về tìm quản gia để lấy bạc.

Xà phòng nghệ thiên nhiên siêu ưu đãi trên Shopee: Giảm mụn, mờ thâm, da căng mướt!

Viên tỏi Đức: Bảo vệ sức khỏe cho bố mẹ trọn vẹn nhất - Tăng sức đề kháng, chống đột quỵ - Sale cực rẻ Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

Quản gia cẩn thận hỏi: “Ngân lượng tháng này của công chúa đã được chi cả rồi mà, đây là…”

Thẩm Nguyệt gõ tay lên mặt bàn, nói: “Ngân lượng hằng tháng chỉ đủ để trang trải chi phí hằng ngày thôi, bình thường ta còn phải đi dạo phố này, mua đồ ăn vặt này, mua y phục, trang sức rồi đồ trang điểm này kia nữa”, nàng liếc nhìn quản gia: “Ta là công chúa, đồ ta dùng sao có thể tệ hơn người khác được?”

Quản gia cũng không tìm được cái lý lẽ nào để nói lại.

Quản gia lại hỏi: “Lần này công chúa muốn chi bao nhiêu?”

“Không cần nhiều, hai trăm lượng thôi”.

“Nhưng mà…”

“Hai trăm lượng đâu có nhiều, ta còn chưa lấy ngân lượng hằng tháng của nhi tử ta đấy, từ khi ta mang thai sinh hạ đứa nhỏ đến nay đã là hơn mười tháng rồi, bạc của mười tháng đó chắc không chỉ là hai trăm lượng đâu nhỉ?”

“…”

Ngọc Nghiên vẫn một mực ngoan ngoãn đi theo sau lưng Thẩm Nguyệt, không khỏi tặng cho công chúa nhà mình một ngón tay cái.

Đòi tiền thế này đúng là hợp tình hợp lý! Cây ngay không sợ chết đứng luôn!

Quản gia hết cách, cuối cùng đành phải nhăn nhăn nhó nhó dẫn Thẩm Nguyệt đến phòng thu chi lấy tiền.

Cứ tiêu xài thế này, chút bổng lộc của tướng quân sẽ không đủ mất!

Quản gia mà biết được sau khi lấy tiền xong Thẩm Nguyệt sẽ đến sòng bạc Thiên Kim để đánh bạc… Thì dù có phải liều mạng cũng sẽ không cho công chúa thành công lấy được một đồng nào.

Lúc này, hai chân Ngọc Nghiên đã run rẩy theo Thẩm Nguyệt bước đến trước cửa sòng bạc Thiên Kim.

Ngoài cửa người đi ra đi vào tập nập, tất cả đều là dân đỏ đen vào đây chơi. Còn có vài nam tử vạm vỡ đứng canh gác.

Ngọc Nghiên sợ mất mật hỏi: “Công, công tử… Chúng ta phải vào đây thật hả? Nhưng mà nô… Đó giờ ta chưa từng đến mấy nơi thế này”.

Thẩm Nguyệt vẫn nhởn nhơ nói: “Ta cũng chưa đến đây bao giờ”.

Ngọc Nghiên bắt đầu nhụt chí: “Hay là chúng ta đừng vào đó nữa, công tử có thể dùng số tiền này để kinh doanh gì đó mà”.

Ngọc Nghiên quay người đi vài bước, quay đầu lại vẫn thấy Thẩm Nguyệt không đi cùng mình, nàng vẫn còn thoải mái phủi vạt áo, sau đó nghênh ngang bước vào trong kia.

Ngọc Nghiên thấy có gì đó không đúng, vội vàng nhào tới ôm lấy đùi Thẩm Nguyệt: “Công tử, chúng ta nên về thôi, bên trong đó loạn lắm, hạng người nào cũng có… Ta xin người đấy…”

Thẩm Nguyệt nhíu mày nói: “Ta chẳng cần biết trong đó có hạng người gì, ai vào đây cũng là dân bài bạc. Ngọc Nghiên, mau buông tay ra, chúng ta vào đó mở mang tầm mắt”.