TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 353

Chương 353

Chẳng phải à, tội thần tặc tử giống Liễu Thiên Hạc, nếu bị bắt, hoàng đế có thể yên lòng để hắn ta sống sót sao? Chỉ sợ ngay cả chết cũng không thể chết tử tế.

Liên Thanh Châu nói: “Trước mắt, công chúa phải bắt chẹt tử huyệt của Tần tướng quân, sau đó là có thể yên lòng ở trong tướng quân phủ, nhưng công chúa vẫn phải cẩn thận”.

Nói rồi hắn đứng lên nói với Thẩm Nguyệt: “Hôm nay tại hạ đến đây là muốn chào tạm biệt công chúa”.

Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!

Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

“Chào tạm biệt?”, Thẩm Nguyệt sửng sốt nói: “Ngươi phải đi?”

Liên Thanh Châu đứng thẳng người: “Vâng, tại hạ phải rời khỏi kinh thành một thời gian, ngày mai sẽ xuất phát”.

Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!

Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!

Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

“Đi đâu?”

“Đi kiếm tiền”.

“Kiếm tiền ở đâu?”

“Đây là bí mật thương nghiệp”.

Thẩm Nguyệt bĩu môi: “Ta thấy, kiếm tiền là mánh lới che mắt, không chừng đi làm chuyện không thể cho người khác biết”.

Liên Thanh Châu buồn cười nói: “Công chúa, đội thuyền Giang Nam sắp hoàn công, tại hạ đoán chừng đến khi mình về lại kinh thành là có thể thuận nước đẩy thuyền, đến lúc đó mời công chúa lên thuyền du ngoạn”.

Nghe thế, Thẩm Nguyệt cười híp mắt: “Đi đi, kiếm tiền nhiều vào, khi nào về đừng quên mang đặc sản cho ta”.

“Được, lúc tại hạ không ở đây, nếu có gì cần, công chúa cứ bảo Nhị nương đi mời đại nhân”.

Sau đó, như thể không có gì để nói nữa, Liên Thanh Châu chốt một câu: “Công chúa bảo trọng, tại hạ cáo từ”.

Hắn vừa xoay người đi hai bước, Thẩm Nguyệt bỗng gọi hắn lại, nói với giọng mang ý tứ sâu xa: “Liên Thanh Châu, cũng đã đến rồi, ngươi không thăm Bắp Chân sao?”

Liên Thanh Châu khựng người, xoay lại nhìn Thẩm Nguyệt nhẹ nhàng xoa bàn tay đầy thịt của Bắp Chân, cười nói: “Tiểu công tử thật đáng yêu… tên là Bắp Chân?”

“Ừ, là biệt danh ta đặt!”, Thẩm Nguyệt nhìn hắn: “Tên thì phải để cha nó đặt”.

Liên Thanh Châu nói: “Đương nhiên phải thế”.

“Ngươi có muốn ôm không?”, Thẩm Nguyệt hỏi.

Liên Thanh Châu sửng sốt nhưng lại từ chối: “Tại hạ chưa từng ôm đứa bé nào nhỏ như vậy, sợ ôm làm bé không thoải mái, vẫn nên đợi lúc lớn hơn…”

Không để Thẩm Nguyệt nói gì thêm, hắn quay đầu đi ra khỏi phòng.

Thẩm Nguyệt nhìn Bắp Chân, Liên Thanh Châu không hiểu ý tứ trong lời nói của nàng sao? Nàng nói quá ẩn ý à?

Hay là nàng nên hỏi thẳng: Rốt cuộc hắn có phải là cha của Bắp Chân không?

Hầy, bỏ lỡ cơ hội lần này rồi, không biết lần sau là bao giờ?

Ngọc Nghiên bước vào dọn dẹp nói: “Công chúa, Liên công tử chuẩn bị cho Bắp Chân rất nhiều quần áo, có cả mười mấy bộ cùng mùa mà không trùng nhau, lúc nãy nô tì xem thử mà thấy hoa cả mắt”.

Với chuyện này, Liên Thanh Châu nói nếu đã biết rõ như thế còn hỏi gì nữa, lẽ nào đúng là do Tô Vũ bảo hắn đưa đến?

Hắn lại suy xét chu đáo, chỉ là không biết có ý tứ gì.

Thẩm Nguyệt bảo Ngọc Nghiên gọi Thôi thị vào.