Chương 324
Hắn chậm rãi thu lại ngân châm, lại nói: “Nếu không đỡ hơn thì cô phải chọn một trong ba cách ta vừa nói ban nãy, vì để lâu sẽ không tốt cho cơ thể”.
Thẩm Nguyệt méo miệng: “Từ khi nào ngươi biến thành đại phu sản phụ thế, đến cả mấy bệnh này của phụ nữ cũng chữa được?”
“Vừa khéo ta mới nghiên cứu gần đây, cho nên hơi hiểu một chút”.
Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!
Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!
Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn
Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!
Tô Vũ vẫn chọc Bắp Chân như cũ, mặc dù Bắp Chân ngủ không thèm quan tâm hắn, nhưng một mình hắn nghịch vẫn rất vui.
Đại khái là vì Bắp Chân quá đáng yêu nên ai gặp cũng thấy thích, Tô Vũ cũng không ngoại lệ.
Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!
Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!
Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!
Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%
Thần sắc của hắn cực dịu dàng, hỏi: “Lúc về có còn khóc nữa không?”
Thẩm Nguyệt nói: “Nghe nói lúc ở trong cung thì khóc ghê lắm, ta chưa được tận mắt chứng kiến, nhưng khi quay về thì không ừ hử tiếng nào”.
Tô Vũ nói: “Giờ cô có thể yên tâm rồi đấy, con trai không phải câm điếc”.
Thẩm Nguyệt có một cảm giác kỳ lạ, nói: “Tô Vũ, lần sau ngươi có thể thêm một chữ ‘cô’ vào sau chữ ‘con trai’ không? Nếu không người ta sẽ hiểu lầm đấy. ‘Con trai cô không phải câm điếc’ nghe mới chính xác, hoặc ngươi cứ gọi là Bắp Chân luôn đi”.
“Lần sau ta sẽ chú ý”, hắn đứng dậy: “Muộn rồi, cô và Bắp Chân nghỉ sớm đi, ta về đây”.
Thẩm Nguyệt giúp Bắp Chân đắp chăn, ngẩng đầu nhìn bóng lưng của hắn. Khi hắn vừa đi ra đến cửa, định đóng lại thì Thẩm Nguyệt bỗng nhiên nói: “Tô Vũ”.
Tô Vũ khựng lại, không quay lưng về mà chỉ nâng cao giọng, âm thanh như lông hồng, làm người ta ngứa ngáy: “Không nỡ cho ta đi à?”
Thẩm Nguyệt híp mắt cười: “Ngươi quả thật không lừa ta, giúp ta hoàn thành ước nguyện, Tô Vũ, cảm ơn ngươi”.
Tô Vũ như có như không nhếch khóe miệng, mở cửa ra ngoài.
Hôm sau, Thôi thị làm theo lời Tô Vũ, lấy khăn ấm chườm lên ngực Thẩm Nguyệt.
Chườm lên mấy lần thì tình hình của Thẩm Nguyệt cũng được cải thiện.
Lúc Ngọc Nghiên đem cơm trưa đến thì Thẩm Nguyệt còn đang ngồi bên giường, nàng vừa bỏ khăn chườm ra.
Ngọc Nghiên bưng lên một bát canh gà: “Công chúa, ăn cơm thôi ạ”.
Thẩm Nguyệt đi đến bên bàn ăn, vừa uống canh gà vừa nói: “Gần đây Phù Dung Uyển thế nào rồi?”
Ngọc Nghiên nói: “Từ khi công chúa phế tay của tướng quân thì Phù Dung Uyển cũng an phận hơn rồi. Liễu thị kia cũng không dám đến khiêu khích công chúa nữa, nô tỳ nghe nói là tướng quân rất ít khi đến Phù Dung Uyển, lại còn đến chỗ Hương Phiến qua đêm cơ”.
“Hương Phiến dạo này cũng đắc ý lắm, Liễu thị và nàng ta âm thầm giao tranh mấy lần đấy. Nô tỳ nhìn thấy mấy lần Hương Lăng động tay động chân vào đồ ăn của Hương Phiến”.
Thẩm Nguyệt đặt bát xuống, bình thản nói: “Ta cứ tưởng Hương Lăng là một người thông minh cơ”.
Hôm ấy, trời đã về đêm, Hương Lăng đi đến lấy thuốc cho Liễu Mi Vũ, trên đường đi qua cái đình bên hồ.
Không ngờ rằng nửa đường bị Ngọc Nghiên chặn lại.
Hương Lăng lui về sau hai bước, Ngọc Nghiên lạnh mặt nói: “Công chúa cho gọi ngươi vào đình ngồi một chuyến”.
Hương Lăng nhìn vào trong đình, thấy chỉ có một người đứng đó. Lúc này nàng ta bị gọi vào thì chắc chắn không phải chuyện gì tốt lành.