Chương 316
Thẩm Nguyệt: “Cái định mệnh, ta ghét nhất cái loại nói chuyện chỉ nói nửa câu, Tô Vũ, ngươi muốn lôi kéo giá trị thù hận đúng không?”
Tô Vũ cười cười nói: “Thật ra ta từng thổi cây sáo này rồi, ta suy nghĩ, thế này có được tính là hôn môi gián tiếp không”.
Hắn nhìn gương mặt đen thui của Thẩm Nguyệt: “Có phải là hơi hối hận rồi không, chi bằng đừng ép ta nói”.
Túi xách đeo chéo 2 ngăn cực xinh, giá sốc không thể tin cho dịp cuối năm!
Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%
Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn
Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!
Thẩm Nguyệt đỡ trán: “Đúng là ngươi không nói thì tốt hơn”, dừng một chút, nàng lại nói: “Ngươi đắc ý lắm đấy nhỉ, suy nghĩ thôi cũng cười thành tiếng được mà”.
“Nào có”, Tô Vũ nghe chế nhạo: “Được rồi, ta thừa nhận, đúng là có một chút”.
Combo đồ ăn vặt tổng hợp, thử là mê, món nào cũng mới lạ - Sale sập trên Shopee chỉ từ 3K - 12K
Bông tắm và rửa mặt bằng xơ mướp giúp massage da và loại bỏ tế bào chết - Chỉ 28K trên Shopee!
Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!
Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee
“Chỉ có một chút thôi hả? Sao ta lại thấy ngươi đắc ý đến quên mình rồi luôn đấy chứ”, Thẩm Nguyệt không xù lông lên như bình thường, mà nở nụ cười, tiện đà đến gần Tô Vũ, tay nắm lấy vạt áo hắn, kéo về phía mình.
Tô Vũ giật mình, chẳng mấy chốc đã kề sát vào chóp mũi nàng, rất gần.
Chỉ là lần này hai người đều không đeo mặt nạ.
Hắn có thể nhìn thấy rất rõ màu lưu ly trong mắt nàng.
Thẩm Nguyệt buồn bã nói: “Tô Vũ, trêu đùa ta vui lắm hả? Ta thấy ngươi đắc ý dương dương như thế ta lại bực bội”, nói xong bèn cúi đầu vào gáy hắn ngửi ngửi.
“Tô Vũ, ngươi thật là thơm”.
Tô Vũ rợn hết cả da gà: “…”
Nàng giương mắt nhìn hắn, cười tủm tỉm nói: “Muốn hôn môi ta cũng không cần phải quanh co lòng vòng như thế, làm thế này là được mà”.
Dứt lời, nàng cúi đầu đặt môi mình xuống, bất ngờ chạm vào môi Tô Vũ.
Tô Vũ cứng đờ trên mái hiên, khoảnh khắc Thẩm Nguyệt chạm vào hắn, hơi thở của hắn xông vào khoang mũi nàng, đè nén khiến tim nàng cũng chợt phình to, như muốn nổ tung.
Chỉ sau khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Thẩm Nguyệt đã vội vàng buông hắn ra.
Nàng nghĩ, có lẽ nàng bị hắn chọc tức đến mức hồ đồ rồi.
Đó giờ Tô Vũ vẫn hay giỡn, nếu xem đó là thật, chắc chắn tên đó sẽ càng thích thú.
Khi đó Thẩm Nguyệt chỉ nghĩ rằng mình không muốn để hắn đắc ý như thế.
Thế nhưng khi Thẩm Nguyệt trông thấy dáng vẻ cứng đờ của hắn thì vẫn không khỏi khàn khàn nói: “Đúng là trêu người ta rất thú vị”.
Nếu đã là trêu đùa lẫn nhau, thì đừng ai cho đó là thật. Nhưng thấy phản ứng của Tô Vũ, Thẩm Nguyệt lại thấy lòng mình thoải mái…
Sau đó nàng lại cười không tim không phổi, trêu: “Ngươi đắc ý lắm cơ mà, bây giờ ngươi còn cười được nữa không?”
Tô Vũ hoàn hồn lại, nói: “Ta chưa bị người nào hôn như thế bao giờ. Vậy nên cô phải chịu trách nhiệm với ta”.
Tiếng cười của Thẩm Nguyệt tan trong gió, vui đùa nói: “Ta chịu trách nhiệm, chờ ta kiếm đủ tiền rồi ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi. Nếu khi đó ngươi vẫn chưa thành gia, mà ta vẫn còn độc thân”.
Sau nửa đêm, Thẩm Nguyệt trở lại phủ tướng quân.
Phủ tướng quân cực kỳ im ắng, tất cả mọi người đã đi ngủ.
Có lẽ lúc này Tần Như Lương đang ôm cây đợi thỏ, tất nhiên Thẩm Nguyệt sẽ không để Tô Vũ đưa mình về đến trước cổng.