TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 842

Chương 842

Thấy lửa vẫn chưa cháy lớn, Hạ Du lại phải ra sức quạt gió.

Khi Thẩm Nguyệt bước đến thì nhìn thấy Hạ Du đang ngồi xổm trước bếp lò ra sức làm việc.

“Hạ Du, ngươi đang làm gì vậy?”, Thẩm Nguyệt bất thình lình hỏi.

Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!

Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh

Dép nữ gấu đế bánh mì 3 màu siêu xinh, đảm bảo mềm chân dễ đi với mức giá không thể rẻ hơn

Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày!

Hạ Du nghe thấy tiếng động, vừa quay đầu lại đã thấy Thẩm Nguyệt đứng lẳng lặng dưới ánh lửa mờ ảo, hắn ta liền sợ hãi nhảy dựng lên: “Chết tiệt, Thẩm Nguyệt, cô tới khi nào vậy! Sao đi mà không phát ra tiếng!”

Thẩm Nguyệt không nói lời nào, chỉ liếc mắt nhìn hắn ta.

Xà phòng nghệ thiên nhiên siêu ưu đãi trên Shopee: Giảm mụn, mờ thâm, da căng mướt!

Viên tỏi Đức: Bảo vệ sức khỏe cho bố mẹ trọn vẹn nhất - Tăng sức đề kháng, chống đột quỵ - Sale cực rẻ Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Máy xông siêu tiện lợi và hiện đại giá chỉ hơn 39k, đảm bảo nhanh gọn lẹ, gia đình nào cũng nên có!

Ánh mắt của nàng lúc này rất phức tạp, dần dần đã khiến cho Hạ Du lúc nãy còn bình tĩnh thì bây giờ đã biến sắc.

Hạ Du còn chưa thể định thần liền nói: “Cô… tại sao cô lại nhìn ta như thế? Cô làm ta sợ quá đó”.

Tô Vũ nói: “Nếu như ngươi không làm gì sai thì sao phải hoảng sợ?”

Vừa nói nàng vừa nghiêng đầu nhìn bếp than sau lưng Hạ Du, nghi hoặc nói: “Y phục của Tô Vũ đâu, hắn bảo ngươi nhất định phải thiêu hủy nó sao?”

Hạ Du lắp bắp nói: “Ừm… dù sao thì trên y phục cũng có vết máu, lỡ như dọa đến người khác thì sao? Thẩm Nguyệt, cô tránh ra trước đi, y phục dính máu khi tiêu hủy sẽ tỏa ra mùi rất khó ngửi… ta đã nói là miệng vết thương của đại học sĩ đã rách ra, sao cô không tới thăm hắn thử xem?”

Trong lúc hắn đang nói thì ngọn lửa nhỏ trong bếp lò đã bắt đầu cháy bùng lên nuốt chửng bộ y phục màu đen.

Hạ Du nhìn thấy trong đáy mắt Thẩm Nguyệt lóe lên ánh lửa, hắn quay đầu liếc nhìn bếp lò một cái rồi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ta thầm nghĩ, trời ơi, tốn biết bao nhiêu công sức, cuối cùng nó cũng đã cháy rồi.

Vì vậy Hạ Du đã bình tĩnh lại rồi nói với Thẩm Nguyệt: “Ta xong việc ở đây rồi, cô mau đi thăm đại học sĩ đi”.

Có lẽ bởi vì biểu cảm nhẹ nhõm trên gương mặt của Hạ Du quá rõ ràng nên nó đã không thoát khỏi ánh mắt của Thẩm Nguyệt.

Nhìn thấy ngọn lửa ngày càng bùng cháy lớn hơn, Thẩm Nguyệt đang đứng yên đột nhiên lại thừa cơ Hạ Du không để ý liền nhảy sang muốn lấy bộ y phục của Tô Vũ trong đám lửa ra ngoài.

Hạ Du thấy thế thì liền kinh hãi, vội vàng ngăn cản lại rồi nói: “Thẩm Nguyệt, cô đang làm gì vậy? Lửa đang cháy lớn lắm, cô đang làm gì vậy chứ?”

Thẩm Nguyệt gạt Hạ Du sang một bên, lạnh lùng nói: “Tránh ra! Diễn xuất của ngươi tệ lắm!”

Nàng chắc chắn bộ y phục này còn ẩn giấu điều gì đó cổ quái.

Vì vậy Thẩm Nguyệt đã nhảy đến bếp lò, không do dự đưa tay vào trong ngọn lửa.

Nàng bị lửa nóng khiến cho phải rụt tay lại mấy lần nhưng sau đó vẫn tiếp tục rút y phục của Tô Vũ ra từng chút một.

Vạt áo của hắn tất nhiên đã bị thiêu thành tro tàn, một làn gió thổi qua liền khiến tro tàn bay khắp nơi.

Mùi khói xộc vào mũi nàng, lúc này bỗng nhiên lại có một cuộn giấy màu vàng từ trong y phục rơi ra.

Thẩm Nguyệt biến sắc, cố gắng không để chính mình bị phỏng, nhanh chóng cầm lấy vật vừa bị rơi ra lên.

Thứ màu vàng đó đã bị hun khói thành màu đen.