Chương 827
Nàng từ dưới đất bò dậy, thấy Tô Vũ còn nằm đất không động đậy liền đưa tay về phía hắn.
Tô Vũ nắm lấy tay nàng mà đứng dậy, thuận thế ôm ghì nàng vào lòng: “Cảm giác được người khác che chở thực sự rất tốt”.
Thẩm Nguyệt vỗ vỗ tuyết dính sau lưng hắn, đáp: “Cảm giác bản thân cũng có thể bảo vệ chàng cũng rất tốt”.
Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!
Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh
Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!
Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!
Trời còn chưa sáng cũng không biết bây giờ là mấy giờ, xuống núi càng gian khó hơn so với việc lên núi, cũng không biết phía sau còn có truy binh hay không, Tô Vũ và Thẩm Nguyệt liền quyết định trở về hang động trước đó.
Tô Vũ ngồi dựa vào vách hang, Thẩm Nguyệt thì di chuyển cành cây khô che lấp lại miệng hang.
Mặt Nạ Chân dạng lột tẩy tế bào chết, giúp da chân mềm mại, trắng trẻo - Giảm đến 45%
Dụng cụ chà gót chân hàng nội địa Châu âu - Siêu mềm mại, chống nứt nẻ da - Giá sale cực rẻ!
Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!
Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%
Nàng ngồi xuống bên cạnh Tô Vũ nói: “Chúng ta ở tạm lại đây trước khi bình minh lên, đợi ngày mai lại xuống núi tìm bọn họ”.
Thẩm Nguyệt đợi một hồi không thấy Tô Vũ trả lời liền thấp giọng hỏi: “Tô Vũ, chàng ngủ rồi à?”
Vừa dứt lời Thẩm Nguyệt mới nhận ra rằng có điều gì đó không ổn.
Vào đến trong hang mùi máu tanh càng nồng nặc hơn so với trước kia.
Giọng nói Thẩm Nguyệt mang theo run rẩy: “Tô Vũ… chàng bị thương rồi?”
Nàng túm lấy góc áo của hắn, mò mẫm lên xuống, Tô Vũ yếu ớt tỉnh lại cười nhạt đáp: “A Nguyệt, nàng nhân lúc ta không phòng bị muốn sàm sỡ ta à?”
Thẩm Nguyệt sốt ruột: “Rốt cuộc là bị thương ở chỗ nào rồi! Tại sao chàng không nói cho ta biết!”
“Chỉ là một vài vết thương ngoài da thôi”.
Khi Thẩm Nguyệt chạm vào ống tay áo của hắn, phát hiện toàn bộ đều đã ướt đẫm, nàng đưa gần lên chóp mũi ngửi, nghiêm nghị nói: “Đều đã chảy nhiều máu như vậy rồi, chàng còn nói với ta chỉ là vết thương ngoài da?”
Nàng thuận theo viền tay áo sờ lên cánh tay hắn, miệng vết thương bên trên đã máu thịt lẫn lộn.
Cả người Thẩm Nguyệt kéo căng: “Tô Vũ, chàng đừng ngủ, đợi ta xử lý xong vết thương cho chàng hãy ngủ, chàng có nghe không”.
“Được, ta không ngủ”.
Nàng quyết đoán xé rách góc áo lót, đi tới miệng hang vốc lấy tuyết sạch bọc lại vào trong vải, sau đó dùng nhiệt độ của tay ủ tan chúng rồi lau sạch miệng vết thương cho Tô Vũ.
Nàng sợ hắn sẽ ngủ thiếp đi vì bất luận nàng có làm gì, Tô Vũ cũng không hé miệng kêu r ên một lời.
Vừa thao tác nàng vừa trò chuyện với hắn: “Trên người còn chỗ nào bị thương không?”
“Có chỗ vết thương không sâu, tự mình cầm máu rồi”.
Ngón tay Thẩm Nguyệt run run, cực lực kìm nén đau lòng: “Có đau không, sao không thấy chàng kêu đau?”
Tô Vũ yên lặng cười: “Nàng có lúc này nghe thấy ta kêu qua chưa? Chỉ là hiện tại hơi đau, có lẽ là bởi vì được nàng bảo vệ nên khiến bản thân trở nên mềm yếu hơn chăng”.
“Con người đều như vậy, ta vẫn luôn được chàng bảo vệ không phải cũng sẽ trở nên yếu ớt sao”.
Nàng luống cuống dùng vải sạch băng lại vết thương cho hắn, ngón tay mát lạnh của Tô Vũ bất ngờ chạm lên gương mặt nàng, phát hiện khóe mắt nàng đã có chút ẩm ướt từ lúc nào.
Thẩm Nguyệt cười điềm nhiên như không đáp: “Vừa rồi vô tình bị tuyết dính trên mặt, chàng còn tưởng rằng ta đang rơi lệ vì mình sao?”