TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 815

Chương 815

Tô Vũ gật đầu nói: “Như vậy cũng không uổng công biết bao nhiêu năm nay đại nhân phải sống ẩn nhẫn”.

Khi Thẩm Nguyệt quay lại thì Trịnh Nhân Hậu đã rời đi. Nàng nhìn thấy Tô Vũ thì liền hỏi: “Nghe nói Trịnh đại nhân đã đến tìm ta?”

Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!

Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Tô Vũ cất thánh chỉ vào trong tay áo rồi nói: “Ông ta tới hỏi về việc sắp xếp cuộc sống cho dân tị nạn, ta đã trả lời ông ta thay nàng rồi”.

“Chàng đã trả lời thế nào?”

Combo đồ ăn vặt tổng hợp, thử là mê, món nào cũng mới lạ - Sale sập trên Shopee chỉ từ 3K - 12K

Bông tắm và rửa mặt bằng xơ mướp giúp massage da và loại bỏ tế bào chết - Chỉ 28K trên Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

“Sau khi thiên tai qua đi thì phải sắp xếp cho dân tị nạn khai khẩn đất hoang mở rộng thành phố. Người nào không muốn ở lại làm việc thì có thể tự do ra khỏi thành tìm kế sinh nhai khác”.

Thẩm Nguyệt cũng biết rằng không thể để cho dân tị nạn suốt ngày ở trong khách điếm. Hiện tại tuy trật tự trong thành vẫn có thể kiểm soát được nhưng dù sao với nhiều người như vậy thì theo thời gian tình hình sẽ càng trở nên hỗn loạn hơn.

Vì vậy chờ đến thi thời điểm khó khăn nhất qua đi thì phải sắp xếp lại công việc và nơi ăn chốn ở cho bọn họ.

Cách của Tô Vũ cũng là cách thỏa đáng nhất.

Thẩm Nguyệt không hề biết thánh chỉ thứ hai đã được đưa tới, thậm chí khi thánh chỉ thứ ba được đưa tới thì Tô Vũ cũng không cho nàng biết.

Sau khi đi qua Giang Nam thì bọn họ cũng đã đi được hơn nửa đường về kinh.

Bọn họ còn chưa đi đến thành tiếp theo thì thủ thành đã nghe được tin tức rồi sớm chờ đợi ở cổng thành.

Điều này khiến cho Thẩm Nguyệt có cảm giác như đã bị người khác nắm giữ hành tung.

Không chỉ có nàng cảm thấy như vậy, ngay cả Tần Như Lương và Hạ Du cũng cảm thấy như vậy. Tình hình giống như dọc đường đều được người khác bố trí phòng vệ, chỉ chờ bọn họ về đến kinh thành.

Trên đường đi, ngoại trừ lúc phải bàn chuyện chính sự thì Thẩm Nguyệt không hề quấy rầy đến Tô Vũ, mà hắn cũng không hề quấy rầy đến nàng.

Tất cả tình yêu và nỗi nhớ đều bị Thẩm Nguyệt cất vào trong lòng.

Biết rõ người đó đang ở ngay bên cạnh mình nhưng nàng vẫn phải giả vờ thản nhiên không quan tâm đến.

Sau đó Tô Vũ đề nghị mọi người nên cải trang, mặc quần áo của người thường rồi tách nhau ra trước khi vào thành.

Làm như vậy thì cho dù thủ thành có nghe được tin tức từ sớm để nghênh đón thì cũng không thể phát hiện được bọn họ đang cải trang rồi âm thầm vào thành.

Nhóm thân binh còn lại phụ trách áp giải Liễu Thiên Hạc theo sau vào thành.

Đến khi thủ thành đón được nhóm thân binh thì mới phát hiện công chúa Tĩnh Nguyệt không có ở đó. Nhóm thân binh chỉ nói bọn họ chỉ phụ trách áp giải tội phạm về kinh, không hề biết hành tung của công chúa Tĩnh Nguyệt.

Sau khi vào thành thì tất cả mọi người đều ở trong khách điếm, chỉ cần không có sự cố gì lớn xảy ra thì đều không cần tiết lộ thân phận.

Tình hình thiên tai ở phía bắc Giang Nam không nghiêm trọng như ở phía nam, mặc dù cũng đã bị thiệt hại ở một mức độ nhất định nhưng không hề có dân tị nạn tụ tập thành từng nhóm bên ngoài thành.

Hơn nữa sau khi tin tức về cái chết của thủ thành Giang Nam được truyền ra ngoài, chuyện thủ thành Giang Nam chết không có chỗ chôn cũng đã có hiệu quả răn đe nhất định đối với các thủ thành khác.