TRUYỆN FULL

Thẩm Nguyệt Một Kiếp Hồng Trần

Chương 783

Chương 783

Thủ thành nói: “Chắc Tĩnh Nguyệt công chúa không biết, chỉ khi áp dụng biện pháp mạnh thì mới có thể áp chế được đám điêu dân ở nơi khỉ ho cò gáy này, khiến bọn chúng răm rắp nghe lời”.

Bảng mắt 9 ô tông màu: Nâu - Cam - Vàng nhũ Siêu HOT TREND - Giá chỉ 20K!

Hộp vải đựng đồ siêu gọn gàng, chất liệu vải cứng, có nắp đậy - Giá chỉ từ 20K!

Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Nạn dân bên dưới tức giận mà không dám nói gì.

Combo đồ ăn vặt tổng hợp, thử là mê, món nào cũng mới lạ - Sale sập trên Shopee chỉ từ 3K - 12K

Bông tắm và rửa mặt bằng xơ mướp giúp massage da và loại bỏ tế bào chết - Chỉ 28K trên Shopee!

Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!

Top sản phẩm Shopee bán chạy: Nồi chiên không dầu siêu đỉnh, mẫu mã đẹp - Giảm đến 40%

Ánh mắt Thẩm Nguyệt âm u hơn, nàng nói: “Đại nhân mặc kệ bọn họ như vậy, lẽ nào muốn để bọn họ tự sinh tự diệt ở ngoài thành sao?”

Thủ Thành nói: “Trong thành không đủ chỗ ở, hiện tại đang trong thời điểm thiên tai hoành hành, bách tính trong thành đã là ốc không mang nổi mình ốc, sao có thể chứa thêm nhiều nhân khẩu, mong Tĩnh Nguyệt công chúa thông cảm. Hạ quan chỉ đành bất lực mà thôi”.

“Hay cho câu bất lực mà thôi”, Thẩm Nguyệt nói: “Nhưng ta ở kinh thành cũng biết rõ Giang Nam là vùng đất phồn hoa giàu có, thương khách du khách đông đúc, khách đi3m trong thành mọc lên như nấm. Hiện giờ thiên tai đang hoành hành, chắc hẳn khách đi3m cũng không có khách, để trống cũng vô ích, sao không sử dụng những nơi đó để sắp xếp cho nạn dân, giúp họ có chỗ tránh gió che mưa, cũng coi như làm việc thiện”.

Thủ thành biến sắc, lập tức nói: “Đã bảo không có chỗ là không có, nếu Tĩnh Nguyệt công chúa không tin thì cứ vào thành mà xem. Bây giờ có nhiều cung tiễn thủ đứng đây, Tĩnh Nguyệt công chúa và tướng quân, các vị sứ thần vào thành rồi thì thiết nghĩ những nạn dân này cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nếu bỏ qua cơ hội này thì sẽ chẳng có cơ hội nào khác nữa đâu”.

Nạn dân thực sự không còn cách nào khác đối với thủ thành, họ đồng loạt quỳ xuống đất khẩn cầu Thẩm Nguyệt: “Tĩnh Nguyệt công chúa, chúng ta van xin công chúa, mong công chúa đừng vứt bỏ chúng ta. Sau khi các vị vào thành thì đám cẩu quan kia sẽ không thèm quan tâm tới nạn dân nữa, sẽ để chúng ta chết đói chết rét hết ở đây. Van xin công chúa hãy mang chúng ta vào thành với!”

Thủ thành nói: “Nếu các ngươi dám làm loạn, bản quan sẽ bắn tên bất cứ lúc nào. Tĩnh Nguyệt công chúa, đừng vì đám điêu dân này mà đặt bản thân vào hoàn cảnh nguy hiểm, công chúa vẫn nên nghĩ cho kỹ đi. Trên cổng thành có binh lính phòng thủ, lúc nào công chúa nghĩ thông suốt thì bảo với họ thông báo cho quan viên, đến lúc đó hạ quan sẽ tới đón tiếp công chúa”.

Nói xong, thủ thành không buồn ở lại thêm phút giây nào nữa, nhanh chóng bước xuống tường thành, rời khỏi đó.

Cung tiễn thủ trên cổng thành cũng lần lượt lui xuống.

Hạ Du tức giận: “Xem ra lão thủ thành này sẽ không cho bất cứ nạn dân nào vào trong. Chúng ta nên làm gì đây?”

Tần Như Lương nói: “Có thể giả bộ đồng ý vào thành, đợi lúc cửa thành mở ra thì ta sẽ nghĩ cách chế trụ đám cung tiễn thủ trên cổng thành, như vậy thì có thể dẫn theo nạn dân xông vào trong thành trong một lần”.

Thẩm Nguyệt nhìn về phía hắn ta hỏi: “Vậy sau khi vào thành thì sao? Vẫn phải tiếp tục đối chọi với quan và dân chúng trong thành? Rõ ràng đây không phải chiến trận, không thể chiếm lĩnh trong một lần hành động mà chỉ có thể mưu toan từng chút. Chỉ khi khiến quan dân trong thành thực sự chấp nhận bọn họ thì những nạn dân đó mới không rơi vào tình thế nước sôi lửa bỏng sau khi chúng ta rời khỏi đây”.