Chương 755
Nàng hít sâu một hơi, kiềm chế nói: “Ta đoán đúng hết rồi đúng không? Chỉ cần chàng chịu giải thích một câu, chỉ một câu thôi cũng được, chàng nói tất cả đều không phải do chàng làm, ta không tin sự thật, ta chỉ tin chàng”.
Thẩm Nguyệt hơi ngẩng đầu, nhìn bóng lưng Tô Vũ với ánh mắt phức tạp: “Tô Vũ, chàng nói đi!”
Tô Vũ nắm lấy cánh cửa, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng, than nhẹ: “Nàng phát hiện khi nào? Là khi thấy lũ chuột chết sao?”
Combo tẩy da chết môi kết hợp giữa dầu dừa và cà phê, cho làn môi mềm mịn căng bóng, giá rẻ nhất Shopee!
Miếng chắn dầu mỡ bếp ga họa tiết hoạt hình cực cute, đảm bảo bếp sạch sẽ, vệ sinh
Khung trang trí phòng ngủ, phòng tắm cực xinh yêu, style Hàn Quốc - Giá chỉ từ 9K!
Giấy thấm dầu RẺ NHẤT SHOPEE - Vật bất ly thân cho các cô nàng trong mùa hè để có 1 làn da không bóng nhờn!
Thẩm Nguyệt nhếch miệng cười lạng: “Chàng không nhìn thấy hôm ấy chuột chết nhiều vô số kể, thối rữa trong nước, bách tính trong thành uống những thứ nước ấy, nghĩ mà thấy tởm”.
Nàng chậm rãi trượt xuống đất, hơi ngẩng đầu, dựa vào chân bàn, nói với bóng lưng Tô Vũ:
Áo thun nữ siêu rẻ đẹp cho Hè 2022 - Phong cách Hàn siêu xịn - Duy nhất trên Shopee!
Siêu phẩm chống lão hóa da - Collagen 900 được 95% phụ nữ tin dùng trên Shopee!
Không thể bỏ qua: Thùng rác mini nắp lật hình chú mèo có tai cực cute và nhiều công dụng cho các nàng!
Kệ xoay đa năng siêu thông minh, căn bếp nào cũng nên có - Giảm sốc 50% trên Shopee
“Lúc vớt chuột chết lên, Hạ Du nói ta sợ chuột, bảo ta tránh ra là ta đã thấy kỳ quái rồi, sao ta lại không biết ta sợ chuột kia chứ”.
“Hạ Du nói hắn ta thấy chàng bắt chuột ở thành Vân, chàng bảo là ta sợ chuột, nhưng ta chưa từng bị chuột chạy đến quấy hay là sợ đến mức muốn chàng bắt chuột giúp ta”.
Tô Vũ thấp giọng thì thầm: “Thì ra là thế, ta trăm tính ngàn tính nhưng không tính được Hạ Du, lúc đó đã biết hắn ta sẽ là một rắc rối rồi”.
Hắn cũng biết Thẩm Nguyệt thông minh, chỉ cần Hạ Du nói sai một câu thì nàng cũng sẽ nghi ngờ.
“Chàng có nghĩ đến việc giết hắn ta không?”
Tô Vũ đáp: “Không, nếu không nàng sẽ càng hận ta hơn”.
“Chàng có thể nhìn vào mắt ta và nói, những con chuột chết ở thành Vân và thành Kinh rốt cuộc có liên quan đến chàng hay không?”
Tô Vũ quay lại nhìn nàng, thấy ánh mắt nàng sáng rực nhìn mình.
Hắn nói: “Nàng nghĩ sao?”
Thẩm Nguyệt cảm thấy rất mệt: “Chàng có biết ta muốn nghe chàng nói ‘Không’ cỡ nào không?”
“Nhưng như vậy cũng không lừa được chính nàng”.
Thẩm Nguyệt nâng trán lên: “Đúng, ta quá nhạy cảm khi có chuyện gì liên quan đến chàng”.
“Ta khó mà không liên hệ hai chuyện này với nhau, vừa vào thành Kinh, chàng đã chọn một cái viện có giếng”.
“Vì ngay từ đầu chàng đã biết nước sông Tương không dùng được, chàng rõ ràng đã biết nhưng lại cứ coi như không có gì xảy ra, đi tìm thuốc với ta, để ta tự phát hiện chuyện nguồn nước có vấn đề”.
“Đội nghi trượng đều chết vì bệnh, thật sự là trùng hợp ư?”
“Thậm chí ngay từ khi bắt đầu, biết thành Kinh sẽ nhiễm ôn dịch nhưng chàng cũng biết thừa là ta sẽ đi”.
“Chàng đã tính toán mọi chuyện quá tốt, tất cả đều bị chàng tính toán, kể cả ta”.
Nàng đỏ mắt cười nhạo, ánh mắt tràn ngập nước mắt: “Tô Vũ, chàng thực sự đã xoay ta vòng vòng”.
Thẩm Nguyệt cắn răng, nhìn chằm chằm Tô Vũ: “Cũng không biết chàng cứ trơ mắt nhìn người dân vô tội chết đi mỗi ngày thì sẽ có cảm giác gì?”
“Chàng rõ ràng có thể cứu họ, nhưng lại cứ yên lặng để bọn họ chết đi. Tô Vũ, chẳng lẽ chàng không thấy áy náy sao? Bọn họ đều vì chàng mà chết đấy”.